Chồng đưa lương hết cho mẹ, tôi lập tức không nấu ăn, không trả tiền, không đi chợ khiến cả nhà tá hỏa…
Tôi tên Lan, 32 tuổi, làm kế toán cho một công ty vật liệu xây dựng ở Bình Dương. Chồng tôi là Hùng, 35 tuổi, kỹ sư cơ khí, lương mỗi tháng gần 25 triệu. Chúng tôi sống chung với mẹ chồng – bà Hà, 62 tuổi – trong căn nhà cấp bốn cũ kỹ nhưng nằm mặt tiền.
Từ ngày cưới, tôi đã biết chồng là người hiếu thảo. Nhưng hiếu thảo đến mức đưa toàn bộ lương cho mẹ giữ, còn tôi – vợ anh – mỗi tháng chỉ nhận được vài triệu gọi là “tiền sinh hoạt”, thì tôi chưa từng nghĩ tới.
Mọi chuyện vỡ ra vào một buổi tối thứ bảy. Tôi đang ngồi cộng sổ chi tiêu thì phát hiện tài khoản chung trống trơn. Hỏi ra mới biết, Hùng vừa chuyển toàn bộ lương tháng cho mẹ, không nói với tôi một tiếng.
“Tiền để mẹ giữ cho chắc, em cầm nhiều lại chi lung tung,” anh nói, giọng tỉnh bơ như thể đó là chuyện đương nhiên.
Tôi cười. Một nụ cười rất nhạt.
“Thế tiền đi chợ, tiền điện nước, tiền sữa cho con, tiền học phí… ai trả?”
Anh im lặng. Mẹ chồng tôi từ trong bếp bước ra, buông một câu nhẹ tênh:
“Ngày xưa mẹ nuôi nó lớn cũng có kêu ca gì đâu.”
Đêm đó, tôi không cãi. Tôi chỉ im lặng. Nhưng sáng hôm sau, tôi không nấu ăn. Trưa cũng không. Tối vẫn vậy.
Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận
Để lại một phản hồi