Bố đơn thân đem cô gái quán hát về ra mắt con trai, nào ngờ vừa bế đứa bé được 5 phút thằng bé bỗng hét lên: “Bố ơi, đây là cô đã từng…”
Ở thị trấn Phú Tâm, anh Hải – 36 tu;/ổi, làm thợ sửa điện nước, một mình nuôi con trai 7 tuổi tên Bin sau khi vợ mất vì t;/ai n–ạn.
Anh hiền lành, chăm chỉ, thương con hết mực. Buổi tối, khi cả khu trọ tắt đèn, chỉ còn tiếng Bin hỏi nhỏ:
“Bao giờ nhà mình có mẹ hả bố?”
Câu hỏi ấy khiến anh đa-u lòng.
Rồi một tối, khi đi sửa điện cho quán karaoke Ánh Sao Đêm, anh gặp Linh – cô gái hát phòng VIP.
Khác với những cô khác, Linh ít nói, đôi mắt lúc nào cũng buồn, giọng lại trong vắt.
Cô bảo với Hải:
“Em cũng chỉ mong có một chỗ để gọi là nhà.”
Họ gặp nhau vài lần rồi dần thân. Linh nghỉ làm, chuyển về phụ anh dọn dẹp, chăm Bin.
Thằng bé lúc đầu xa lạ, nhưng thấy cô dịu dàng, lại hay mua đồ chơi, nên cũng quý.
Một tháng sau, Hải quyết định đưa Linh về nhà ra mắt bố mẹ – xem như một bước nghiêm túc.
Hôm đó, Linh mặc váy hoa, tóc buộc gọn, trông hiền hẳn.
Cả nhà Hải đều ngạc nhiên: “Con bé này xinh mà ngoan quá, không giống dân kara;/oke gì cả.”
Hải hạnh phúc, bế Bin lại gần:
“Con, gọi cô Linh là mẹ đi, sau này cô sẽ ở cùng với hai bố con mình nhé.”
Thằng bé ngước nhìn Linh, ánh mắt thoáng sững lại, rồi bỗng hét lên thất thanh:
“Bố ơi! Đây là cô hôm đó đã…
………
Để lại một phản hồi