Chồng mua nhà 20 tỷ cho b//ồ, vợ ‘bình thản’ chờ 5 ngày, sau đó ‘dẫn 2 nhân vật đặc biệt’ tới. Con trai chỉ vào ả b//ồ rồi hỏi: “Cô này là người giúp việc nhà mình hả mẹ”? Và cái kết kịch tính hơn cả phim…
Kết quả đi/ều tr/a cuối cùng cũng đến, lạnh lùng và t/àn nh/ẫn hơn cả những gì tôi tưởng tượng. Nam không chỉ ng/oại tì/nh, anh ta còn chi hẳn 20 tỷ đồng để mua một căn chung cư cao cấp ở khu đô thị mới cho nh/ân tì/nh – một cô gái tên My, trẻ hơn tôi gần chục tuổi. Những bức ảnh đi kèm là bằng chứng không thể chối cãi:
những cái ô/m v/ụng tr/ộm, những buổi du lịch sang trọng.
Tôi không làm ầm ĩ. Tôi chuẩn bị một bộ ảnh đẹp nhất, những tấm ả//nh rõ ràng nhất về “tổ ấ/m” mới của chồng và nh/ân tì/nh. Đêm đó, khi Nam về nhà, tôi bình thản đặt xấp ả/nh lên bàn. Nam, từ vẻ mặt mệt mỏi chuyển sang ho/ảng h/ố/t tột độ. Anh ta lắp bắp, định qu/ỳ xu/ống v/an x/in. Nhưng tôi đã cắt ngang: “Anh không cần giải thích. Anh dọn đồ đi. Qua ở với cô ấy đi. Em cần thời gian để suy nghĩ.”
Giọng tôi lạnh lùng, không chút g/ào th/ét hay nước mắt. Sự bình thản đến đáng sợ của tôi khiến Nam không dám làm lớn chuyện. Anh ta biết, một khi tôi đã im lặng, mọi chuyện còn tồi tệ hơn cả giô/ng b/ão. Không thể lay chuyển, Nam đành thu dọn đồ đạc cá nhân, rời khỏi căn nhà. Tôi cho mình năm ngày để củng cố kế hoạch. Năm ngày đó, tôi vẫn đi làm, vẫn đưa đón con, vẫn nấu những bữa cơm ngon, nhưng đầu óc tôi là một cỗ máy chiến lược đang vận hành hết công suất.
Đến ngày thứ năm, tôi gọi cho Nam. “Ngày mai, tôi sẽ đến gặp anh và cô ta. Ba mặt một lời giải quyết.” Nam sợ hãi: “Em hứa không làm lo/ạn, không làm ai mất mặt chứ?” Tôi mỉm cười qua điện thoại, một nụ cười mà anh không thể nhìn thấy: “Tôi hứa. Anh và cô ta cứ chuẩn bị đi.”. Sáng hôm sau, tôi mặc một chiếc váy thanh lịch, trang điểm nhẹ nhàng. Tôi không đi một mình. Tôi dẫn theo hai “nhân vật đặc biệt”
Khi cánh cửa căn hộ sang trọng mở ra, cả Nam và ả nhân tình (My) đều xanh mặt, t/ái m/ét. để rồi sau đó… xem chi tiết dưới bình luận…
Để lại một phản hồi