Ngày mẹ tôi đưa cậu bé m//ồ côi lang thang trước cổng chợ về nuôi, cả họ hàng đều ra sức ngăn cản, m/ỉa mai/ rằng bà đang “rước thêm gánh nặng” vào nhà. Thế nhưng mẹ chỉ cười: “Còn sống là còn có cơ hội đổi đời.” Vài năm sau, cậu bé bất ngờ lặng lẽ rời đi, không để lại một lời từ biệt, khiến ai cũng ch/ê trách mẹ vì đã đặt lòng tốt nhầm chỗ. Nhiều năm trôi qua, khi mẹ lâ/m bệ/nh nặng, gia đình tôi kiệ/t quệ vì nợ viện phí, một chiếc xe sang bất ngờ dừng trước cổng bệnh viện. Người đàn ông bước xuống chính là cậu bé năm nào… Và hành động đầu tiên của anh khiến tất cả những người từng coi thường mẹ tôi đều lặng người x//ấu hổ…
Ngày cậu bé lang thang m-ồ c-ôi trước cổng chợ được mẹ tôi đưa về nuôi, họ hàng đều phản đối. Người thì lắc đầu, người thì thở dài, có người nói thẳng rằng mẹ tôi “rước g-ánh nặng vào nhà”, rằng gia đình vốn đã không khá giả, nuôi thêm một đứa không ruột rà rồi sau này cũng chẳng được nhờ. Tôi khi ấy còn nhỏ, chỉ nhớ loáng thoáng buổi chiều hôm đó, trời đổ mưa lất phất, cậu bé đứng nép dưới mái hiên, người ướt sũng, đôi mắt vừa cảnh giác vừa mệt m-ỏi. Mẹ tôi nhìn cậu rất lâu, rồi chỉ nói một câu giản dị: “Về nhà với bác, tắm rửa rồi ăn cơm.”
Cậu bé ít nói, lúc nào cũng dè dặt. Mẹ đặt cho cậu cái tên mới để dễ gọi, bảo rằng “từ nay là người nhà rồi, phải có tên đàng hoàng.” Những ngày đầu, cậu không dám ăn cùng mâm, cứ lảng ra sau bếp, đợi mọi người ăn xong mới dám lại gần. Mẹ phải kéo cậu vào, gắp thức ăn cho, nói nhẹ nhàng: “Ở đây không ai bỏ đó-i con đâu.” Tôi thấy cậu ăn rất nhanh, như sợ ai đó giành mất, nhưng rồi dần dần cũng quen, ánh mắt bớt đề phòng hơn.
Nhà tôi khi ấy không dư dả. Ba làm nghề lao động tự do, mẹ b-uôn b-án nhỏ, tôi còn đang đi học. Thêm một miệng ăn là thêm nhiều lo toan. Nhưng mẹ chưa bao giờ than thở. Cậu bé được cho đi học cùng tôi, ban đầu chậm chạp vì bỏ lỡ nhiều năm, nhưng lại chăm chỉ đến lạ. Có những đêm tôi ngủ dậy uống nước, thấy cậu vẫn ngồi dưới ánh đèn vàng, cặm cụi viết từng dòng chữ ngu-ệch n-goạc.
Họ hàng mỗi lần ghé chơi đều nhắc lại chuyện cũ. “Nuôi nó rồi sau này nó bỏ đi thì sao?”, “Biết đâu nó ăn c-ắp gì đó thì phiền”, “Con nhà không rõ gốc gác, nuôi làm gì cho mệt.” Mẹ chỉ cười, không tranh cãi. Sau mỗi lần như vậy, tôi thấy cậu bé lại lặng đi, làm việc nhiều hơn, nói ít hơn. Có lần tôi hỏi, cậu chỉ nói: “Tớ sẽ cố để không ai phải hối hận.”
Thời gian trôi qua, cậu lớn lên cùng chúng tôi, không còn là đứa bé r-ách rưới ngày nào nữa. Cậu biết phụ mẹ b-án hàng, biết sửa lại những đồ đạc hỏng trong nhà, biết nhường nhịn tôi từng chút một. Có những ngày trời mưa, đường lầy lội, cậu vẫn đi bộ rất xa để mua đồ giúp mẹ. Mẹ thường nhìn cậu bằng ánh mắt dịu dàng, như thể mọi mệt nhọc đều đáng giá.
Rồi một ngày, khi tôi vừa bước vào năm học mới, cậu biến mất.
Không một lời báo trước, không để lại tin nhắn hay dấu vết gì. Sáng hôm đó, mẹ gọi mãi không thấy cậu, tưởng cậu đi đâu sớm. Nhưng đến trưa, đến chiều, vẫn không thấy về. Quần áo của cậu vẫn còn đó, chỉ thiếu vài bộ đơn giản. Mẹ lặng đi rất lâu, rồi ngồi thẫn thờ trước hiên.
Họ hàng biết chuyện, lại bắt đầu xì xào. “Thấy chưa, nuôi nó có được gì đâu”, “Công sức bao năm đổ sông đổ biển”, “Đúng là nuôi ong tay áo.” Những lời đó như những mũi ki-m chích vào không khí vốn đã nặng nề. Tôi giận, nhưng không biết gi-ận ai. Giận cậu vì đã bỏ đi, hay gi-ận những người đang chỉ trích mẹ.
Mẹ không nói gì. Bà chỉ thở dài, rồi tiếp tục công việc như thường. Nhưng tôi biết, mỗi bữa ăn, mẹ vẫn để thừa một phần, như thể chờ ai đó quay về. Những ngày sau đó, ngôi nhà trở nên trống trải hơn hẳn.
Năm tháng trôi qua, cuộc sống cuốn mọi người đi. Tôi lớn lên, bận rộn với việc học rồi đi làm. Câu chuyện về cậu bé năm nào dần trở thành một ký ức cũ, thỉnh thoảng được nhắc lại trong những buổi họp mặt gia đình như một ví dụ về “lòng tốt đặt nhầm chỗ”.
Cho đến khi mẹ tôi đổ b-ệnh… HẾT PHẦN 1…
CÒN TIẾP PHẦN 2…DƯỚI BÌNH LUẬN!
Để lại một phản hồi