25 tuổi, tôi nhắm mắt lấy người đàn ông chân bị tậ//t vì nghĩ đời mình chẳng còn gì để mong. Nhưng ngay trong đêm tân hôn, khi anh khẽ lật tấm chăn lên, sự thật phía sau người chồng ấy khiến tôi lặng người, nước mắt cứ thế trào ra…
Hai mươi năm tuổi, tôi vẫn lẻ bóng.
Cả tuổi thanh xuân trôi qua trong những cuộc tình dang dở. Người hứa sẽ cưới rồi âm thầm phản bội, kẻ xem tôi chỉ là bến đỗ tạm trước khi tìm được người tốt hơn. Sau mỗi lần đổ vỡ, tôi lại tự nhủ sẽ mạnh mẽ, nhưng càng lớn tuổi, niềm tin vào hạnh phúc càng vơi dần.
Mẹ tôi nhìn con gái ngày một héo hắt mà đau lòng. Năm ấy, bà nắm lấy tay tôi, giọng nghẹn ngào như van xin:
“Hay con lấy anh Dũng đi. Chân nó có tật thật, nhưng là người tử tế, sống có trước có sau. Mẹ tin nó sẽ không để con khổ.”
Anh Dũng là hàng xóm, hơn tôi năm tuổi. Một tai nạ//n năm mười bảy tuổi khiến chân phải của anh bị tật, bước đi lúc nào cũng khập khiễng. Anh sống cùng mẹ già, mở một tiệm sửa điện tử nhỏ ngay trước nhà. Ít nói, hiền lành, chẳng bao giờ lớn tiếng với ai.
Hàng xóm ai cũng bảo anh đã âm thầm thương tôi từ rất lâu, chỉ vì tự ti nên chưa từng dám ngỏ lời.
Tôi lặng người.
Ở tuổi này, tôi không còn mơ về những câu chuyện cổ tích. Tôi chỉ mong có một mái nhà đủ bình yên để đi hết quãng đời còn lại.
Vậy nên, trong một buổi chiều mưa xám xịt, tôi gật đầu.
Đám cưới diễn ra đơn sơ. Không váy cưới lộng lẫy, không xe hoa sang trọng, chỉ vài mâm cơm thân mật và những lời chúc phúc chân thành của bà con lối xóm.
Đêm tân hôn.
Tiếng mưa gõ lộp bộp lên mái tôn khiến căn phòng càng thêm tĩnh lặng.
Tôi ngồi nép trên mép giường, hai bàn tay lạnh ngắt vì hồi hộp. Bao suy nghĩ hỗn độn chạy qua đầu. Dẫu đã là người trưởng thành, tôi vẫn thấy mình bối rối như cô gái lần đầu bước vào hôn nhân.
Cánh cửa khẽ mở.
Anh Dũng bước vào với dáng đi khập khiễng quen thuộc, trên tay cầm một ly nước ấm.
“Em uống chút nước đi… đỡ căng thẳng.”
Giọng anh nhỏ nhẹ, ánh mắt đầy sự dịu dàng.
Anh đặt ly nước xuống bàn, từ tốn kéo tấm chăn ngay ngắn rồi ngồi xuống mép giường, giữ một khoảng cách vừa đủ.
Tim tôi đập dồn dập.
Tôi khẽ nhắm mắt, nín thở chờ đợi.
Thế nhưng, sau vài giây im lặng, tôi chỉ nghe anh cất giọng thật khẽ:”Em đừng sợ. Anh đợi em hơn hai mươi năm rồi… nên anh có thể đợi thêm, đến khi nào em thật sự xem anh là chồng của mình. Đêm nay em cứ ngủ ngon nhé.”
Nói rồi, anh nhẹ nhàng lấy chiếc gối và tấm chăn khác, lặng lẽ trải xuống chiếc ghế sofa nhỏ trong góc phòng…Đọc phần 2 dưới bình luận!
Để lại một phản hồi