“Cô dâu thì sao? Về làm dâu phải biết rửa bát!”

“Cô dâu thì sao? Về làm dâu phải biết rửa bát!” – mẹ chồng vừa dứt lời đã ép tôi, một người đang mang thai, đi rửa 10 mâm bát ngay trong ngày cưới. Tôi mỉm cười, đập vỡ từng chiếc bát rồi tiế//t lộ bí mật về khoản 20 tỷ. Chỉ trong chớp mắt, thái độ của mẹ chồng thay đổi 180 độ khiến cả hội trường xôn xao…
Người ta bảo hôn nhân là n::ấm m::ồ của tình yêu, còn tôi thì thấy hôn nhân giống như một canh b::ạc. Mà đen đủi thay, ngay ván đầu tiên, tôi đã bốc phải lá bài mang tên “Mẹ Chồng”.
Tôi – một cô gái hiện đại, cũng từng nghe “truyền thuyết” về những bà mẹ chồng gh;ê g;ớm, nhưng vì tình yêu (và vì trót “dính” b::ầu), tôi vẫn nhắm mắt đưa chân. Chồng tôi, Tuấn, là người hiền lành, nhưng kẹt ở giữa nên nhiều khi cũng chỉ biết gãi đầu gãi tai cười trừ.
Ngày đầu tiên về ra mắt, tôi đã được nếm mùi “sát khí”. Nghe Tuấn bảo ông nội mới mất được vài tháng, tôi chu đáo đặt một lẵng hoa quả nhập khẩu to đùng, toàn nho Mỹ, táo Envy để mang đến thắp hương. Cứ nghĩ sẽ được khen là hiểu chuyện, ai dè vừa đặt lẵng quả lên bàn, mẹ chồng tương lai – bà Tuyết – đã liếc xéo một cái sắc lẹm:
“Gớm, cô mua cái lẵng này định để tế ai? Ông nội thằng Tuấn mất rồi, giờ trong nhà còn mỗi tôi là già nhất. Cô mua đồ cúng to thế này, chắc mong tôi lên bàn thờ ngồi sớm để cô rảnh nợ hả?”
Tôi đứng hình, nụ cười cứng đờ trên môi. Cả buổi hôm ấy, không khí trong nhà nặng như chì. Tôi làm gì bà cũng soi. Rửa rau thì bảo tốn nước, gọt quả thì bảo gọt dày mất hết thịt. Tôi biết ngay, kiếp làm dâu của mình sẽ chẳng khác nào phim cung đấu.
Đám cưới diễn ra trong sự bằng mặt mà không bằng lòng. Nhà chồng vin vào cớ tôi có bầu trước, ép uổng đủ đường, thậm chí ra điều kiện phải sống chung mới cho cưới. Vì thương con trong bụng, tôi cắn răng chịu đựng.
Ngày cưới, tôi ốm nghén xanh mét mặt mày. Khách khứa vừa về hết, tôi mệt lả định lên phòng nghỉ một chút thì tiếng bà Tuyết vang lên lanh lảnh dưới bếp: “Cái Lan đâu? Xuống đây ngay! Đừng tưởng cưới xong rồi thì trốn lên phòng nằm ườn ra đấy làm bà hoàng nhé. Nhà này không nuôi kẻ lười biếng.”
Tôi lê bước xuống bếp. Trước mắt tôi là một cảnh tượng ki’;;nh h;o;;àng: Mâm bát của hơn 20 mâm cỗ ngổn ngang, chồng chất lên nhau như núi Thái Sơn. Mấy cô, mấy dì bên chồng ăn xong đã phủi mông đi về sạch, để lại bãi chiến trường cho nàng dâu mới… xem tiếp dưới bình luận…
Phần 2 dưới cmt👇
👇

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*