Ông chủ quán cơm thương cậu bé mồ côi nên ngày nào cũng cho ăn miễn phí, đổi lại chỉ xin một viên bi ve làm “tiền

Ông chủ quán cơm thương cậu bé mồ côi nên ngày nào cũng cho ăn miễn phí, đổi lại chỉ xin một viên bi ve làm “tiền”. Trước khi rời đi, cậu bé nắm chặt tay ông và hứa: “Đến viên bi thứ 100, cháu sẽ trả hết món nợ này.” Thế nhưng khi chiếc lọ chỉ còn thiếu đúng một viên, cậu bỗng biến mất không một lời từ biệt…
Quán cơm nhỏ của ông Lâm nằm nép mình nơi góc chợ cũ.
Không biển hiệu sang trọng.
Không món ăn đắt tiền.
Chỉ có những mâm cơm nóng hổi và nụ cười hiền hậu của người chủ quán đã ngoài năm mươi.
Chiều hôm ấy, mưa như trút nước.
Giữa màn mưa trắng xóa, một cậu bé chừng mười tuổi đứng nép dưới mái hiên.
Quần áo ướt sũng.
Đôi dép đứt quai.
Khuôn mặt gầy gò tái nhợt vì đói.
Ánh mắt cậu không rời khỏi đĩa cơm nghi ngút khói trên bàn của khách.
Ông Lâm bước tới, nhẹ giọng:
– Con đói lắm phải không?
Cậu bé cúi gằm mặt.
– Dạ…
– Vào đây ăn với bác.
Cậu lùi lại một bước.
– Cháu… cháu không có tiền.
Ông Lâm cười hiền.
– Không sao. Có bữa cơm thôi mà.
Cậu bé vẫn lắc đầu.
– Mẹ cháu dặn… dù nghèo đến mấy cũng không được mang nợ người khác.
Câu nói khiến ông Lâm khựng lại.
Ông nhìn quanh rồi chợt để ý chiếc túi vải nhỏ trên tay cậu.
Bên trong lấp lánh những viên bi ve đủ màu.
Ông lấy một chiếc lọ thủy tinh đặt lên quầy.
– Thế này nhé.
– Mỗi lần đến ăn, con chỉ cần bỏ vào đây một viên bi là được.
Cậu bé tròn mắt.
– Chỉ… một viên bi thôi ạ?
– Ừ. Với bác, nó đáng giá hơn tiền.
Đôi mắt cậu sáng lên lần đầu tiên sau nhiều ngày.
Hôm ấy, cậu ăn liền ba bát cơm.
Ăn sạch đến hạt gạo cuối cùng.
Trước khi rời đi, cậu cẩn thận chọn một viên bi màu xanh biếc, đặt vào lòng bàn tay ông Lâm như đang trao một báu vật.
Từ hôm đó…
Chiều nào cậu cũng xuất hiện.
Mỗi bữa cơm là một viên bi.
Đỏ.
Vàng.
Xanh.
Tím.
Chiếc lọ trên quầy ngày một đầy hơn.
Khách quen trong chợ ai cũng biết câu chuyện kỳ lạ ấy.
Có người cười:
– Ông Lâm đúng là người duy nhất trên đời bán cơm lấy bi ve.
Có người lắc đầu:…………………..ĐỌC TIẾP P2 CÂU CHUYỆN DƯỚI BÌNH LUẬN 👇

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*