Chỉ vì một bữa ăn cho mẹ đẻ, tôi bị chồng ᴛáᴛ trước mặt cả nhà, tôi đɪêɴ ᴛɪếᴛ ʟậᴛ đổ mâm cơm

Chỉ vì một bữa ăn cho mẹ đẻ, tôi bị chồng ᴛáᴛ trước mặt cả nhà, tôi đɪêɴ ᴛɪếᴛ ʟậᴛ đổ mâm cơm
Hôm đó, tôi chỉ muốn có một bữa ăn tử tế.
Nghe thì nực cười đúng không? Giữa cái thời buổi chỉ cần quẹt điện thoại là có shipper mang đồ ăn tận cửa, vậy mà một bữa ăn “đúng nghĩa cho mình” lại là thứ xᴀ xỉ phẩm đối với một người đàn bà có chồng. Tôi đi làm 8 tiếng ngoài đường, tối về lại ʟᴀᴏ ᴠàᴏ ᴄôɴɢ ᴄᴜộᴄ ʟàᴍ ᴅâᴜ, ʟàᴍ ᴠợ, ʟàᴍ ᴍẹ. Quanh năm suốt tháng, tôi ǫᴜᴀʏ ᴄᴜồɴɢ ᴛʀᴏɴɢ ᴄáɪ ʙếᴘ ᴄʜậᴛ ʜẹᴘ, ᴄʜăᴍ ʙẵᴍ từng sở thích ăn uống của nhà chồng. Họ thích ăn nhạt, họ ghét ăn cay, họ muốn cơm phải dẻo… tôi thuộc lòng hơn cả bảng cửu chương.
Sáng hôm đó, tôi ɴʜậɴ ʟươɴɢ ᴋèᴍ ᴛɪềɴ ᴛʜưởɴɢ dự án. Cầm khoản tiền tự tay mình làm ra, lòng tôi bỗng dâng lên một sự ɴổɪ ʟᴏạɴ ɴʜᴏ ɴʜỏ. Tôi muốn được ᴄʜɪềᴜ ᴄʜᴜộɴɢ ʙảɴ ᴛʜâɴ. Tôi mở app, thẳng tay đặt một ʙàɴ ᴛɪệᴄ ᴛʜịɴʜ sᴏạɴ: gà hấp tiêu xanh, cá tầm nướng muối ớt, thêm mấy món ăɴ ᴠặᴛ đắᴛ đỏ mà ngày thường tôi chỉ dám lướt qua nhìn. Và tất nhiên, không thể thiếu một nồi canh chua dọc mùng nấu cá lăng – ᴍóɴ ʀᴜộᴛ ᴄủᴀ ᴍẹ đ.ẻ tôi.
Tôi tính hết rồi. Tôi sẽ đón mẹ đ.ẻ sang. Hai mẹ con sẽ ngồi ăn, thong thả nói chuyện, không cần vội vàng, không cần nhìn sắc mặt ai để gắp món này, đặt món kia. Chỉ nghĩ đến viễn cảnh mẹ đ.ẻ tôi – người cả đời ʟᴀᴍ ʟũ – được thưởng thức những món ngon này, sống mũi tôi đã ᴄᴀʏ ᴄᴀʏ.
Nhà tôi ở là căn nhà hai tầng, chung sống với mẹ chồng. Hai cô em chồng đều đã lập gia đình, ở riêng, nhưng tuần nào cũng ᴅắᴛ ᴅíᴜ ᴄả ʙầᴜ đᴏàɴ ᴛʜê ᴛử về “ăn cơm với mẹ”. Gọi là về thăm mẹ, nhưng thực chất là một cuộc “ʜúᴛ ᴍáᴜ” sứᴄ ʟᴀᴏ độɴɢ. Họ đến chỉ để ngồi phòng khách máy lạnh, còn tôi – đứa con dâu biết điều – sẽ một mình đáɴʜ ᴠậᴛ dưới bếp với núi bát đĩa. Mẹ chồng tôi là kiểu người rất “tình cảm” – theo cách của bà. Bà thương con trai, xóᴛ ᴄᴏɴ ɢáɪ, chung thủy với các cháu ngoại. Thương đến mức, cái gì tốt nhất, ngon nhất trong nhà này, bà đều muốn dâng lên cho họ. Chỉ có điều, thứ bà hào phóng đem ban phát ấy, chưa bao giờ là tiền của bà, mà là công sức và tiền bạc của tôi.
6 giờ tối, shipper giao đồ ăn đến. Mùi thơm của gà, của cá nướng sực nức cả căn nhà. Tôi hân hoan bày biện ra chiếc bàn gỗ, lòng khấp khởi như đứᴀ ᴛʀẻ được quà. Tôi bấm máy gọi cho mẹ đ.ẻ: “Mẹ ơi, sang với con ngay nhé, con đặt nhiều đồ ngon lắm!”. Đầu dây bên kia, giọng mẹ cười hiền hậu: “Ừ, mẹ bật xi nhan chuẩn bị đi rồi đây”.
Tôi vừa ᴄúᴘ ᴍáʏ, quay lưng lại thì thấy mẹ chồng đã đứng sau lưng từ lúc nào. Bà nhìn chằm chằm vào bàn ăn đầy ắp. Ánh mắt bà ǫᴜắᴄ ʟêɴ, ᴅò xéᴛ, ʀồɪ ᴄʜᴜʏểɴ sᴀɴɢ ᴍộᴛ ɴụ ᴄườɪ đầʏ ẩɴ ý mà tôi chưa kịp đọc vị.
“ᴅớᴍ ᴍớ, ʜôᴍ ɴᴀʏ ʟàᴍ độᴄ đắᴄ ʜᴀʏ sᴀᴏ ᴍà ʙàʏ ᴠẽ ê ʜề thế này?” – Giọng bà ᴄʜᴜᴀ ʟᴏéᴛ.
Tôi cố giữ lịch sự: “Dạ, hôm nay con có lương, con mua về đổi vị cho cả nhà. Con cũng vừa gọi mẹ đ.ẻ con sang ăn cùng cho vui ạ.”
Bà “À” lên một tiếng ᴋéᴏ ᴅàɪ, ᴛʜᴀɴʜ âᴍ ʀơɪ thõng vào khoảng không. Bà không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng đi thẳng vào phòng trong, đóng cửa lại. Tôi ᴛʜở ᴘʜàᴏ, ɴɢʜĩ ʙụɴɢ chắc bà không thoải mái khi có thông gia sang, nhưng thôi kệ, hôm nay tôi quyết tâm sống cho mình một bữa.
Nhưng tôi đã quá ɴɢâʏ ᴛʜơ.
Chưa đầy 20 phút sau, khi nồi canh chua vừa được tôi trút ra bát tô lớn, thì ngoài sân vang lên tiếng xe máy phanh kít. Tiếp đó là tiếng ɢàᴏ ʀú, ᴄườɪ đùᴀ ầᴍ ĩ ᴄủᴀ ᴛʀẻ ᴄᴏɴ. ᴛɪᴍ ᴛôɪ ᴛʜóᴛ ʟạɪ ᴍộᴛ ᴄáɪ, ᴍộᴛ ᴅự ᴄảᴍ ʙấᴛ ᴀɴ ᴄʜạʏ ᴅọᴄ sốɴɢ ʟưɴɢ.
Cửa bật mở. Hai cô em chồng, hai ông em rể, cùng bốn đứa cháu nhỏ ùa vào như một trận ᴄàɴ ǫᴜéᴛ. ɴʜà ʙỗɴɢ ᴄʜốᴄ ᴄʜậᴛ ɴʜư ɴêᴍ ᴄốɪ.
“Ôi, mẹ gọi điện bảo hôm nay nhà mình đại tiệc, hóa ra là thật! Chị dâu chu đáo quá, biết tụi em đang lười nấu cơm!” – Cô em chồng ɴʜᴀɴʜ ɴʜảᴜ ᴠứᴛ chiếc túi xách lên sofa, thản nhiên ngồi ngay vào bàn.
Tôi đứɴɢ ᴄʜếᴛ ʟặɴɢ giữa phòng bếp, đôi đũa trên tay sᴜýᴛ ʀơɪ xuống đất. Đúng lúc đó, cửa phòng mẹ chồng mở ra. Bà bước ra với gương mặt ʀạɴɢ ʀỡ, ɢɪọɴɢ ʟᴀɴʜ ʟảɴʜ: “Đấy, mẹ đã bảo mà, chị dâu tụi bây tâm lý lắm. Thấy nhà có đồ ngon là mẹ phải gọi ngay các con, các cháu về ăn cho vui. Người một nhà cả, có miếng ngon phải chia nhau chứ!”
ᴍáᴜ ᴛʀᴏɴɢ ɴɢườɪ ᴛôɪ ɴʜư sôɪ lên đến 100 độ C. Thì ra, cái 20 phút bà vào phòng đóng cửa, không phải là để né tránh, mà là để bấm máy gọi cho “đội quân” của bà đến ᴛàɴ sáᴛ bữa ăn của tôi! Bà biết thừa tôi gọi mẹ đ.ẻ sang, và bà dùng cách này để ᴅằɴ ᴍặᴛ, để khẳng định quyền lực của một bà chúa trong nhà.
“Nhưng con… con chỉ gọi suất cho 3-4 người ăn thôi, không đủ đâu ạ.” – Tôi nghe giọng mình ʀᴜɴ ʟêɴ ᴠì ứᴄ ᴄʜế.
Em rể tôi xua tay: “Ôi dào, ᴛʀẻ ᴄᴏɴ ăn mấy tí, người lớn ăn ké chút là đủ mà chị.”
Nói rồi, họ tự tiện đi lấy thêm bát đũa. Bốn đứa ᴛʀẻ ᴄᴏɴ không thèm rửa tay, lao vào bốc băm. Miếng da gà giòn rụm tôi mong chờ nhất, bị một đứa cháu giật phắt, cắn một miếng rồi chê: “Hơi cay, con không ăn đâu” và vứt chỏng chơ xuống bàn. Con cá tầm nướng nguyên con nghệ thuật là thế, bị cô em chồng lấy đũa chọc ɴáᴛ ʙéᴛ để gắp miếng lườn cho chồng cô ta.
Đúng lúc ấy, mẹ đ.ẻ tôi bước vào.
Bà đứng ngay ngưỡng cửa, trên tay vẫn cầm chiếc mũ bảo hiểm cũ sờn. Bà nhìn cảnh tượng ʜỗɴ ʟᴏạɴ bên trong: mẹ chồng tôi đang hồ hởi gắp thịt cho các con, hai cô em chồng vừa ăn vừa ᴄʜê ʙᴀɪ “gà này hơi bở”, “canh chua này nấu chưa tới vị”. Không một ai thèm ngước lên chào mẹ tôi một câu. Họ coi bà như không khí.
Mẹ đ.ẻ tôi nhìn sang tôi. Ánh mắt bà thắt lại. Bà hiểu ra mọi chuyện. Bà thấy con gái mình đang đứng trân trân ở góc bếp, mặt ᴛáɪ ᴍéᴛ, ʜᴀɪ ʙàɴ ᴛᴀʏ ɴắᴍ ᴄʜặᴛ đếɴ ᴍứᴄ ʀᴜɴ ʀẩʏ.
“Mẹ… mẹ vào ngồi đi…” – Tôi nghẹn giọng, bước đến kéo tay mẹ.
Mẹ tôi cười gượng, khéo léo gỡ tay tôi ra, giọng nhỏ nhẹ: “Thôi, nhà đang đông vui, mẹ lại nhớ ra ở nhà còn nồi cá kho dở dưới bếp. Mẹ về ăn kẻo hỏng. Hôm khác hai mẹ con ăn sau nhé.”
Nói rồi, bà quay lưng đi thẳng. Chiếc bóng ɢầʏ ɢᴜộᴄ của mẹ khuất dần dưới ánh đèn đường nhập nhoạng. Giây phút đó, sợi dây lý trí cuối cùng trong tôi chính thức đứt phăng.
Sự ứᴄ ᴄʜế, ɴʜụᴄ ɴʜã ᴠà ʙấᴛ ʟựᴄ ᴅồɴ ʟêɴ ᴛậɴ ɴãᴏ. Tôi đã nhịn một năm, hai năm, nhịn từ chuyện nhỏ đến chuyện lớn để đổi lấy hai chữ “vợ hiền dâu thảo”. Nhưng sự biết điều của tôi chỉ đổi lại sự ᴄʜà đạᴘ ʟêɴ ʟòɴɢ ᴛự ᴛʀọɴɢ ᴄủᴀ ᴍẹ đẻ ᴛôɪ.
Tôi bước đến bàn ăn. Cả nhà chồng vẫn đang ʀôᴍ ʀả, không ai mảy may quan tâm đến sự rời đi của mẹ tôi, cũng chẳng ai thèm để ý sắc mặt của tôi.
“Chị dâu ơi, đồ ăn ít quá, chị vào bếp rán thêm mấy quả trứng với lạp xưởng ra đây đi, các cháu chưa no!” – Cô em chồng vừa ɴʜᴀɪ ɴʜồᴍ ɴʜᴏàᴍ ᴠừᴀ ʀᴀ ʟệɴʜ.
“Đúng đấy, làm dâu làm chị mà bo bo thế không thoáng cái người ra.” – Mẹ chồng tôi bồi thêm một câu ᴄʜí ᴍạɴɢ.
Tôi nhìn mâm cơm nham nhở, nhìn những gương mặt tʜᴀᴍ ʟᴀᴍ ᴠà íᴄʜ ᴋỷ ấy. Tôi không nói một lời. Tôi tiến lại gần, hai tay bám chặt vào mép chiếc bàn gỗ.

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*