Mang 100 triệu về biếu mẹ chồng để cảm ơn 5 năm chăm cháu, tôi bỗng khựng lại khi nghe mẹ ru//ột nói một câu

Mang 100 triệu về biếu mẹ chồng để cảm ơn 5 năm chăm cháu, tôi bỗng khựng lại khi nghe mẹ ru//ột nói một câu. Sau đó, tôi quyết định không đưa bà một đồng nào… 🐥
Tiếng còi xe máy ngoài ngõ nhỏ xen lẫn tiếng rao mì gõ đêm vọng vào căn phòng khách chung cư bốn mươi mét vuông. Hương ngồi thừ người trước bàn ăn, tay miết nhẹ lên tấm thẻ ngân hàng màu xanh thẫm. Trong đó có đúng một trăm triệu đồng – số tiền cô tích cóp được sau năm năm đi làm quần quật từ sáng sớm đến tối mịt. Đây là khoản tiền Hương dự định ngày mai, tròn năm năm ngày cô sinh cu Bo, sẽ chính thức trao tận tay mẹ chồng như một lời cảm ơn sâu sắc vì bà đã lặn lội từ quê lên thành phố đỡ đần, chăm sóc cháu nội từ thuở đỏ hỏn để vợ chồng cô yên tâm lập nghiệp.
Năm năm qua, bà nội cu Bo – bà Hòa – đã thay vợ chồng Hương quán xuyến toàn bộ việc nhà. Từ đi chợ, nấu nướng, dọn dẹp cho đến việc đón đưa đứa trẻ đi học mẫu giáo, một tay bà lo liệu chu toàn. Nhìn những vết chai sần trên đôi bàn tay gầy gộc của mẹ chồng, Hương luôn tự nhủ mình phải có trách nhiệm đền đáp xứng đáng. Một trăm triệu không phải là con số quá lớn ở thành phố này, nhưng với một người phụ nữ lam lũ cả đời như bà Hòa, Hương tin đó sẽ là món quà thiết thực nhất để bà dưỡng già hoặc mua sắm những gì bà thích. Cô mỉm cười, lòng ngập tràn sự tự hào và mãn nguyện khi nghĩ đến ánh mắt bất ngờ của mẹ chồng vào ngày mai.
Đúng lúc đó, điện thoại trên bàn rung lên. Màn hình hiển thị cuộc gọi từ mẹ ruột của Hương ở quê. Bà vừa trải qua một đợt cảm cúm, giọng nói qua loa thoại vẫn còn vương chút mệt mỏi và những tiếng ho khan ngắt quãng. Hương vội vàng hỏi thăm sức khỏe của mẹ, rồi không giấu được niềm vui, cô hào hứng khoe ngay dự định lớn của mình: “Mẹ ơi, ngày mai tròn năm năm cu Bo đi học mẫu giáo vững vàng, con tính biếu mẹ chồng một trăm triệu để trả ơn bà những năm qua vất vả nuôi cháu. Con chuẩn bị sẵn thẻ rồi, mai ăn cơm tối xong con sẽ thưa chuyện với bà.”
Đầu dây bên kia bỗng im lặng hồi lâu. Tiếng thở dài nhẹ như gió thoảng của người mẹ ruột khiến lòng Hương chợt chùng xuống.
HẾT PHẦN 1…
CÒN TIẾP PHẦN 2 DƯỚI BÌNH LUẬN

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*