Âm Mưu Cắt Ốпg TҺở Vợ Để Cướι Bồ, Aι Ngờ CҺỉ Một KҺoảпҺ KҺắc KҺιếп Cả Haι CҺết Đιếпg!

Âm Mưu Cắt Ốпg TҺở Vợ Để Cướι Bồ, Aι Ngờ CҺỉ Một KҺoảпҺ KҺắc KҺιếп Cả Haι CҺết Đιếпg!
Đêm đó, bệnh viện im lặng đến rợn người. Chỉ có tiếng máy thở đều đều vang lên trong căn phòng lạnh buốt.
Tôi – Lan, nằm bất động trên giường ICU sau vụ tai nạn do chồng mình gây ra. Bác sĩ nói tôi bất tỉnh, nhưng tai tôi nghe được hết. Từng lời, từng câu… như dao cắt vào tim.
Cánh cửa phòng ICU hé mở.
“Anh vào đây làm gì giờ này?” – giọng cô ta, Hương, ả bồ trẻ của chồng tôi, thì thầm.
Chồng tôi – Tuấn – lên tiếng, giọng thấp nhưng từng chữ như thủ phạm tự thú:
“Đêm nay là lúc tốt nhất. Chỉ cần rút ống thở của cô ta… mai báo lại rằng cô ta không qua khỏi. Không ai biết.”
Tôi nghe rõ ràng. Da gà nổi toàn thân.
Tôi muốn hét lên, muốn vùng dậy… nhưng cơ thể hoàn toàn tê liệt.
Hương run run hỏi:
“Anh chắc không? Lỡ bác sĩ kiểm tra…”
“Không ai kiểm tra giờ này. Với lại…” – Tuấn cười nhạt – “chết rồi thì ai kiểm tra cũng vậy.”
Hai người họ bước đến gần giường tôi.
Tiếng giày chạm nhẹ xuống nền gạch khiến tim tôi muốn bật ra khỏi lồng ngực.
Tuấn chạm vào ống thở. Tôi cảm nhận rõ từng rung động.
“Chúng ta sẽ cưới nhau. Anh hứa.” – anh ta thì thầm với ả bồ.
Hương ôm lấy anh ta, ngả đầu lên vai anh ta ngay cạnh giường vợ hợp pháp của anh ta đang thoi thóp sống.
Nước mắt tôi trào ra.
“Được rồi…” – Tuấn nói – “anh bắt đầu đây.”
Hắn đưa tay lên…
Nhưng đúng khoảnh khắc hắn sờ vào dây thở… Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇
👇
👇

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*