Vợ bị t/ai n/ạn, chồng đưa về quê nhờ ông bà ngoại chăm hộ, 4 tháng sau đến đón, gặp b/ất ng/ờ gặp chuyện không thể ngờ
Tôi vẫn nhớ rất rõ ngày hôm đó – ngày mà mọi thứ trong cuộc đời tôi như sụp đổ chỉ trong vài giây.
Hôm đó là một buổi chiều mưa. Tôi đang lái xe máy từ công ty về nhà thì một chiếc xe tải từ phía sau bất ngờ lấn làn. Tôi chỉ kịp nghe tiếng phanh rít lên chói tai, rồi mọi thứ tối sầm.
Khi tỉnh lại, tôi đã nằm trong bệnh viện.
Xung quanh toàn mùi th-uốc s-át tr-ùng. Đầu tôi đau nhói, chân tay nặng trĩu như không còn thuộc về mình.
Người đầu tiên tôi nhìn thấy là chồng tôi – Tuấn.
Anh ngồi cạnh giường, mắt đỏ hoe. Khi thấy tôi mở mắt, anh lập tức nắm chặt tay tôi.
“Em tỉnh rồi… trời ơi, em làm anh sợ ch-ết.”
Tôi cố nói nhưng cổ họng khô khốc.
“Em… sao rồi?”
Tuấn im lặng vài giây rồi nói nhỏ:
“Bác sĩ nói em bị chấn thương cột sống. Phải nằm một thời gian dài để hồi phục.”
Một thời gian dài.
Ba chữ đó lúc ấy nghe rất mơ hồ.
Tôi không biết rằng… nó sẽ thay đổi cả cuộc đời mình…
Để lại một phản hồi