Ra khỏi tòa, mẹ chồng cũ chỉ thẳng mặt tôi mà quát: “Kể từ hôm nay, mẹ con cô sống ch//ết thế nào cũng mặc! C//ái loại lương tháng không chịu đưa mẹ chồng giữ, còn xúi chồng ra ở riêng. Nhà tôi không có đứa con dâu hỗ//n láo như cô”…
Tiếng bà vang lên giữa sân tòa án khiến ai cũng ngoái nhìn. Tôi chỉ lặng lẽ nắm tay con trai năm tuổi. Thằng bé sợ hãi nép sát vào người mẹ.
Bên cạnh bà, chồng cũ của tôi vẫn đứng im như một cái bóng. Anh cúi đầu, không bênh mẹ cũng chẳng nói đỡ cho vợ cũ một câu. Sự im lặng ấy còn đau hơn cả những lời cay nghiệt.
Tôi khẽ mỉm cười.
– Vâng, từ nay mẹ con tôi sẽ không làm phiền gia đình nữa.
Nói xong, tôi dắt con bước đi.
Ba năm trước, khi cưới nhau, vợ chồng tôi đều là nhân viên văn phòng. Lương của tôi hơn hai mươi triệu đồng mỗi tháng, còn anh được khoảng mười lăm triệu.
Ngay tháng lương đầu tiên sau cưới, mẹ chồng đã đưa tay bảo:
– Đưa mẹ giữ hết. Mẹ biết chi tiêu, các con còn trẻ dễ tiêu hoang.
Tôi nghĩ đó là sự quan tâm nên đồng ý.
Nhưng rồi tháng nào cũng vậy. Lương của hai vợ chồng đều nằm trong tay bà.
Muốn mua hộp sữa cho con phải xin.
Muốn mua chiếc váy mới đi làm cũng phải trình bày.
Có lần con trai sốt cao nửa đêm, tôi lấy tiền đưa con vào viện thì mẹ chồng giữ chặt ví.
– Chờ sáng hẵng đi, đêm hôm tốn kém.
Hôm ấy, tôi ôm con bắt taxi, phải vay tiền cô đồng nghiệp để đóng viện phí.
Lần đầu tiên, tôi đề nghị chồng:
– Hay mình ra ở riêng đi. Không phải vì gh//ét mẹ, mà vì mình cần tự chủ cuộc sống.
Anh gạt đi.
– Mẹ già rồi, em nhịn một chút.
Nhịn một chút…
Một chút ấy kéo dài suốt bảy năm.
Đến khi tôi phát hiện toàn bộ tiền tiết kiệm của hai vợ chồng đã bị mẹ chồng đem cho anh cả vay làm ăn mà chẳng hỏi lấy một câu.
Tôi phản đối.
Thế là cả nhà quay sang kết tội tôi ích kỷ.
Chồng tôi chỉ nói đúng một câu:
– Tiền để mẹ giữ thì mẹ có quyền quyết định….
Bình luận chữ “có” để đọc phần 2 dưới bình luận!
Để lại một phản hồi