Ngày nào vợ cũng cẩn thận tắm rửa, ch/ăm c/hút cho con riêng của mình. Nhưng một lần v-ô tì-nh chạm vào, con r-un lên khiến tôi l-ạnh người – và rồi sự thật phía sau làm tôi ngh-ẹn ng-ào rơi nước mắt…Tôi vốn dĩ là người chồng khá tin tưởng vợ. Cô ấy vốn hiền lành, từ ngày bước thêm bước nữa về nhà tôi, ai trong xóm cũng khen “có phúc mới lấy được người vợ như vậy”. Cô mang theo một đứa con riêng – thằng bé tầm 7 tuổi, gầy gò nhưng ngoan. Ban đầu, tôi thương cảm, rồi thương thật sự. Tôi coi thằng bé như con, dạy nó học, dẫn nó đi đá bóng cùng mấy đứa nhỏ trong xóm. Tôi nghĩ, dần dần nó sẽ gọi tôi là “ba” như con ruột.
Mọi chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói nếu như không có buổi tối hôm ấy. Tôi đi làm về, thấy vợ đang tắm rửa cho con. Cảnh tượng quen thuộc thôi, nhưng bất giác tôi nghe thấy tiếng thằng bé nấc lên khe khẽ. Cô vợ thì dịu dàng dỗ dành: “Ngoan nào, mẹ đang gội đầu cho con thôi mà.” Lúc đó, tôi nghĩ trẻ con nhõng nhẽo cũng bình thường.
Thế nhưng, vài hôm sau, khi tôi đưa tay xoa đầu thằng bé khen nó học giỏi, cơ thể nó bất ngờ run lên, đôi mắt mở to hoảng sợ, né tránh. Phản ứng ấy bất thường đến mức tôi đứng chết lặng. Tôi chưa từng đánh nó, chưa từng nặng lời. Vậy tại sao nó lại phản ứng như gặp phải ác mộng?
Từ hôm đó, tôi bắt đầu quan sát kỹ hơn. Tôi thấy con trai mình – à không, con riêng của vợ – càng ngày càng lầm lũi. Nó tránh tiếp xúc cơ thể, dù chỉ là cái vỗ vai hay cái nắm tay. Mỗi lần vợ gần gũi chăm sóc, nó im thin thít, hai bàn tay nắm chặt đến trắng bệch.
Linh cảm đàn ông mách bảo tôi: có điều gì đó uẩn khúc. Tôi thương nó nhưng cũng hoang mang. Liệu có phải do vợ quá nghiêm khắc? Hay thằng bé mang trong lòng vết thương nào chưa lành? Sự nghi ngờ len lỏi, khiến tôi nhiều đêm trằn trọc không ngủ nổi…
Quý độc giả xem thêm tại đây
Để lại một phản hồi