Cho cháu trai ở nhờ suốt 4 năm, cơm nước điện nước tôi lo hết. Đến khi gia đình cần lấy lại đất để xây nhà mới, tôi chỉ nhẹ nhàng bảo cháu thu xếp chuyển đi. Không ngờ cháu lại thản nhiên nói: “Cháu ở đây 4 năm, ngày nào cũng phụ việc nhà. Chẳng lẽ cháu làm không công à? Chú nên trả cháu 200 triệu.”
Nghe xong câu đó… tôi
Tôi là người đàn ông ngoài 50, con cái đã yên bề gia thất, giờ chỉ muốn xây lại căn nhà cũ để vợ chồng tôi có chỗ dưỡng già. Nhưng đời đâu ngờ có ngày… bị chính cháu ruột lật mặt!
Cách đây 4 năm, thằng cháu trai – con của em r/uột tôi – ra Hà Nội học đại học. Nhà nó nghèo, lại ở quê xa nên tôi thương, bảo:
“Thôi, lên ở với chú. Ở nhờ vài năm cho đỡ tốn kém, coi như giúp đỡ nhau trong nhà.”
Nó mừng rỡ, dọn vào căn phòng nhỏ tầng 2 nhà tôi. Vợ chồng tôi khi ấy không nghĩ nhiều, chỉ coi như thêm đứa con, lo ăn ở, sinh hoạt cho nó đầy đủ.
4 năm trôi qua, nó tốt nghiệp, đi làm được hơn nửa năm, vẫn chưa ra riêng. Tôi bắt đầu bàn với vợ:
“Giờ có ít tiền, mình phá căn nhà cũ xây lại đi. Gọi thằng T. ra thuê chỗ ở tạm.”
Tối hôm đó, tôi nói thẳng với nó:
“T., giờ chú xây nhà, cháu ra ngoài thuê trọ hộ chú một thời gian nhé. Khi nào xây xong, cháu muốn về chơi thì cứ thoải mái.”
Không ngờ, nó nhìn tôi một hồi, rồi lạnh tanh đáp:
“Chú bảo cháu ra thì cháu đi. Nhưng 4 năm qua cháu ở đây, nấu cơm, dọn dẹp, lau nhà, đổ rác… chẳng lẽ chú nghĩ cháu làm không công à? Cháu tính sơ sơ mỗi tháng 4 triệu tiền công là rẻ rồi. Vậy chú trả cháu 200 triệu đi rồi cháu đi.” Nói rồi cháu nó đưa ra 1 tờ giấy…..
Tôi đứng sững người. Vợ tôi há hốc mồm không tin nổi.
Tôi gằn giọng…….
Phần 2 dưới bình luận
Để lại một phản hồi