Nhà Tôi Bị B//ão Cuốn Hư Hỏng Hết, Tôi Đành Sang Ở Nhờ Nhà Thằng Con Trai. Nó Bảo: “Bọn Con Cần Riêng Tư, Vợ Con Thấy Không Tiện.” Tôi Bèn Gọi Cho Bạn Cấp Ba—Giờ Là Một Doanh Nhân Thành Đạt. Không Ai Biết Tôi Vẫn Giữ Số Của Anh. Khi Anh Tới Nơi, Anh Chỉ Nói Đúng Ba Chữ…
“Bã/o cuốn hết rồi.”
Đó là câu đầu tiên bà L. nghe được khi tỉnh dậy sau một đêm trắng. Giọng người hàng xóm nghẹn ngào bên ngoài:
“Nhà chị… chỉ còn cái nền.”
Bà L., năm mươi lăm tuổi, gó/a chồng đã gần mười năm, lặng người nhìn đống gạch vụn ngổn ngang trước mắt. Mái tôn méo mó, tủ gỗ đổ sập một nửa, chiếc khung ảnh cưới cháy sém ở góc. Bà không khóc. Có lẽ nước mắt cũng đã bị cơn bão cuốn đi mất.
Tài sản còn lại chỉ là một chiếc vali cũ, bên trong có vài bộ quần áo còn ẩm và cuốn sổ tiết kiệm đã lem nước. Không còn nơi nào để về, bà đành bắt xe đến thành phố A., nơi con trai duy nhất của bà – T. – đang sinh sống.
T. là kỹ sư, sống trong một căn hộ cùng vợ là Th.. Cửa vừa mở, con dâu nhìn bà, ánh mắt thoáng chút ngập ngừng.
“Ôi, mẹ đến rồi ạ?”
T. kéo chiếc vali giúp mẹ rồi nói:
“Mẹ cứ ở tạm ít hôm nhé, để con tính xem sau.”
Bà mỉm cười:
“Ừ, mẹ chỉ ở nhờ ít ngày thôi.”
Nhưng “ít ngày” ấy chỉ kéo dài đúng ba hôm.
Tối ngày thứ tư, khi đang rửa bát trong bếp, bà vô tình nghe thấy tiếng thì thầm từ phòng ngủ:
“Anh nói với mẹ đi, chứ em thấy… không tiện.”
“Nhưng giờ mẹ chưa biết đi đâu.”
“Bọn con cũng cần không gian riêng mà.”
Bà L. đứng sững. Nước từ vòi chảy tràn qua tay, chiếc bát tuột khỏi tay rơi xuống nền nhà vỡ tan.
Sáng hôm sau, T. ngập ngừng:
“Mẹ… hay mẹ tạm tìm chỗ khác ở một thời gian, để bọn con dễ sinh hoạt hơn.”
Bà chỉ khẽ gật đầu:
“Ừ, mẹ hiểu.”
Giọng bà nhẹ tênh, như thể chính bà cũng tin rằng mình thật sự ổn.
Chiều hôm ấy, bà ngồi lặng ở bến xe, ôm chặt chiếc vali cũ, chẳng biết phải đi đâu.
Đêm xuống, thành phố đổ mưa. Cơn mưa không lớn, nhưng lạnh hơn cả trận bão vừa cướp đi mái nhà của bà.
Trong túi áo, bà lấy ra chiếc điện thoại cũ với màn hình đã nứt, lướt qua từng số liên lạc rồi dừng lại ở cái tên:
M. – bạn học cấp ba.
Bà cũng không hiểu vì sao mình vẫn giữ số ấy. Có lẽ là thói quen. Hoặc cũng có thể vì một góc ký ức chưa bao giờ thật sự khép lại.
Do dự rất lâu, bà mới bấm gọi.
Đầu dây bên kia nhanh chóng vang lên giọng đàn ông trầm ấm:
“L. à? Là em đó sao?”
“Ừ… anh M., em… em đang ở thành phố A.”
“Em đang ở đâu? Gửi vị trí cho anh.”
Chỉ khoảng hai mươi phút sau, một chiếc xe màu đen dừng lại trước bến xe. Người đàn ông bước xuống, mặc chiếc sơ mi tối màu, gương mặt hằn dấu vết của thời gian nhưng vẫn đầy điềm tĩnh.
Ông không hỏi thêm bất cứ điều gì. Chỉ lặng lẽ nhìn bà thật lâu rồi nói đúng ba chữ:
“Lên xe đi.”
Bà L. cắn chặt môi. Nước mưa hòa lẫn nước mắt.
Cánh cửa xe khép lại, cũng là lúc một chương hoàn toàn khác của cuộc đời bà bắt đầu — nơi quá khứ, lòng tự trọng và những bí mật bị chôn giấu suốt nhiều năm chuẩn bị được hé lộ…phần 1 đã hết, bình luận “OK” để đọc phần 2 dưới bình luận!
Để lại một phản hồi