Vừa thấy vợ đặt bút ký vào đơn ly hôn, T. hí hửng chi ngay 500 triệu mua nhẫn kim cương cầu hôn nhân tình. Cả gia đình kéo nhau đi ăn mừng, còn lên kế hoạch dọn cô bồ về biệt thự ngay trong đêm. Thế nhưng, khi trở về nhà, cảnh tượng trước cánh cổng khiến tất cả chết lặng…
Nét bút của T. lướt nhanh trên tờ đơn l//y hôn, dứt khoát như thể vừa trút bỏ được gánh nặng đeo bám suốt nhiều năm. Anh ta đẩy xấp giấy sang phía H., khóe môi nhếch lên đầy đắc thắng.
– Thế là xong! Từ nay ai sống cuộc đời người nấy. Theo thỏa thuận, em nhận 2 tỷ tiền mặt rồi rời đi. Còn biệt thự và công ty đều thuộc về anh.
H. cầm tờ đơn, gương mặt bình thản đến lạ.
Không nước mắt.
Không trách móc.
Cũng chẳng níu kéo.
Cô chỉ lặng lẽ ký tên, khép tập hồ sơ lại rồi kéo chiếc vali đã chuẩn bị từ trước ra cửa.
Trước khi bước đi, cô chỉ nhẹ nhàng nói:
– Chúc anh hạnh phúc với lựa chọn của mình.
Cánh cửa vừa khép lại, T. lập tức không giấu nổi vẻ sung sướng. Anh ta gần như nhảy cẫng lên, vội bấm điện thoại gọi cho M. – cô nhân tình trẻ trung, quyến rũ mà anh ta đã qua lại suốt thời gian dài.
– Em yêu ơi! Anh chính thức tự do rồi. Cô ta vừa ký đơn ly hôn xong. Tối nay mình đi ăn mừng nhé, anh còn chuẩn bị một bất ngờ cực lớn dành cho em!
Đầu dây bên kia, M. cười khúc khích đầy thích thú.
Chiều hôm ấy, T. lái xe đến một cửa hàng trang sức hạng sang bậc nhất thành phố.
Không cần suy nghĩ nhiều, anh ta quẹt thẻ mua ngay chiếc nhẫn kim cương trị giá 500 triệu đồng.
Trong đầu T. lúc ấy chỉ có một ý nghĩ:
“Công ty đang ăn nên làm ra, dự án sắp ký hàng trăm tỷ. Nửa tỷ chỉ là chuyện nhỏ. Phải có chiếc nhẫn thật xứng đáng thì M. mới vui vẻ về làm bà chủ căn biệt thự.”
Buổi tối, T. đặt bàn tại một nhà hàng 5 sao sang trọng.
Ngoài M., anh ta còn mời cả bố mẹ và em gái đến chung vui.
Tiếng cụng ly, tiếng cười nói rôm rả vang khắp phòng VIP.
Mẹ T. mỉm cười mãn nguyện, vừa vuốt chuỗi ngọc trai con trai mới mua tặng vừa nói:
– May mà con ly hôn sớm. Cái kiểu phụ nữ chỉ biết cắm mặt vào bếp núc thì giúp được gì cho chồng. Phải như M., vừa xinh đẹp, vừa biết giao tiếp, nhìn mới xứng với con trai mẹ.
Nghe vậy, M. càng đắc ý.
Cô ta nép sát vào vai T., cố tình giơ bàn tay vừa được đeo chiếc nhẫn kim cương lấp lánh để mọi người cùng nhìn.
– Anh chiều em quá! Hay tối nay em dọn luôn về biệt thự nhé. Em muốn thay hết rèm cửa với đồ nội thất cũ của chị vợ trước. Nhìn tối tăm, chẳng có chút gu thẩm mỹ nào.
T. bật cười sảng khoái.
– Em thích gì cứ thay. Từ hôm nay căn nhà ấy là của em.
Cả bàn ăn phá lên cười.
Không một ai nhắc đến H., như thể cô chưa từng tồn tại trong gia đình ấy.
Gần 11 giờ đêm, chiếc Mercedes sang trọng chậm rãi dừng trước căn biệt thự trong khu đô thị cao cấp.
Cả nhà T. vẫn còn lâng lâng men rượu.
Ai cũng háo hức tưởng tượng cảnh từ ngày mai, M. sẽ chính thức trở thành nữ chủ nhân mới của căn biệt thự.
T. bước xuống xe đầu tiên.
Anh ta rút chùm chìa khóa trong túi quần, tiến đến cổng chính với vẻ đầy tự tin.
Nhưng ngay khi tra chìa vào ổ khóa…
Cạch!
Không vào.
Anh ta thử lại lần nữa.
Cạch!
Vẫn không được.
T. cau mày, bật đèn điện thoại soi kỹ.
Khuôn mặt anh ta bỗng biến sắc.
Ổ khóa vân tay thông minh quen thuộc đã biến mất.
Thay vào đó là một hệ thống khóa điện tử hoàn toàn mới, trên màn hình chỉ hiện dòng chữ màu đỏ:
“Từ chối truy cập.”
Anh ta vội đưa ngón tay lên quét vân tay.
Bíp…
“Xá//c thực thất bại.”
Một linh cảm chẳng lành bất chợt ập đến…Bình luận “đọc tiếp” để đọc phần 2 dưới bình luận!
Để lại một phản hồi