Chồng hỏi tại sao vợ không đối xử với mẹ chồng như mẹ đẻ, tôi đưa anh về nhà ngoại ở 3 ngày…Rồi mới trả lời anh
“Em lúc nào cũng nói thương mẹ, nhưng sao em chẳng bao giờ đối xử với mẹ anh như mẹ ruộ//t mình?”
Câu hỏi của chồng khiến tôi khựng lại giữa bữa cơm tối.
Tôi không nổi nóng, cũng không cãi vã. Tôi chỉ ngẩng lên nhìn anh thật lâu rồi nhẹ nhàng hỏi:
“Anh có chắc muốn biết câu trả lời không?”
“Đương nhiên.”
Tôi mỉm cười.
“Được. Cuối tuần này, em đưa anh về nhà ngoại ba ngày. Sau ba ngày, nếu anh vẫn còn hỏi câu đó, em sẽ xin lỗi anh.”
Anh đồng ý ngay, có lẽ nghĩ rằng tôi đang cố tình đánh trống lảng.
Tôi và anh kết hôn đã bảy năm.
Mẹ chồng tôi không phải người xấu. Bà chỉ là kiểu phụ nữ truyền thống, luôn cho rằng con trai là nhất, con dâu phải biết điều, phải hy sinh và phải xem nhà chồng là nhà mình.
Từ ngày cưới, tôi chưa từng cãi lại bà.
Bà bảo tôi dậy sớm nấu ăn, tôi làm.
Bà bảo cuối tuần phải về giặt chăn màn, tôi cũng làm.
Bà đau đầu, tôi xin nghỉ phép đưa bà đi khám.
Bà nhập viện, tôi thức trắng nhiều đêm chăm sóc.
Bạn bè ai cũng bảo tôi là con dâu có hiếu.
Nhưng trong mắt bà, tất cả chỉ là… điều hiển nhiên.
Có lần bà nói trước mặt họ hàng:
“Con dâu mà. Chăm mẹ chồng là bổn phận.”
Không một lời cảm ơn.
Không một lần hỏi tôi có mệt không.
Trong khi đó, mỗi lần tôi về thăm mẹ đẻ, bà đều hỏi:
“Về làm gì lắm thế? Lấy chồng rồi thì lo nhà chồng trước.”
Tôi vẫn im lặng.
Vì tôi nghĩ, người già khác thế hệ, thôi thì nhịn.
Thế nhưng sự nhẫn nhịn của tôi lại trở thành lý do để chồng mặc nhiên cho rằng mọi chuyện đều bình thường.
Điều khiến tôi buồn nhất không phải mẹ chồng.
Mà là chồng.
Anh luôn nói:
“Mẹ anh thương em mà.”
Nhưng anh chưa bao giờ nhìn thấy tôi đã cố gắng thế nào.
Anh chỉ nhìn thấy một điều…
Tôi vẫn gọi mẹ chồng là “mẹ”, nhưng lại không thể thân thiết như với mẹ ruột.
Thế nên hôm ấy, khi anh hỏi câu kia, tôi quyết định để anh tự tìm câu trả lời.
Sáng thứ bảy, hai vợ chồng đưa con về gửi bà nội rồi chạy xe hơn hai trăm cây số về quê ngoại.
Vừa tới đầu ngõ, mẹ tôi đã đứng chờ.
Bà vừa thấy xe đã cười tươi.
“Ôi, hai đứa về rồi à? Đi đường có mệt không?”
Chưa kịp bước xuống xe, bà đã chạy ra xách giúp túi đồ.
Tôi bảo:
“Để con tự mang.”
Bà cười:
“Con đi đường xa, để mẹ làm.”
Chồng tôi hơi ngượng.
Có lẽ đây là lần đầu tiên anh được mẹ vợ đón như vậy.
Buổi trưa, mẹ nấu toàn món anh thích.
Cá kho.
Canh chua.
Thịt rang.
Rau luộc.
Đến lúc ăn, mẹ cứ gắp thức ăn vào bát anh.
“Con ăn đi, chắc trên thành phố bận lắm.”
Anh cười:
“Mẹ cứ để con tự gắp.”
Bà lắc đầu.
“Lâu lắm mới về, để mẹ chăm.”
Tối hôm đó, anh định rửa bát.
Mẹ tôi giành lấy.
“Con nghỉ đi. Đi làm cả tuần rồi.”
Anh đứng lúng túng.
Tôi chỉ lặng lẽ quan sát.
Ngày thứ hai.
Sáng sớm anh dậy quét sân.
Mẹ tôi phát hiện liền chạy tới.
“Trời ơi, con làm gì thế?”
“Con phụ mẹ.”
“Không cần. Khách về chơi mà.”
Anh cười:
“Con đâu phải khách.”
Mẹ tôi nhìn anh rồi cười hiền:
“Con là con rể. Về đây để nghỉ.”
Tôi thấy ánh mắt anh khựng lại.
Chiều hôm ấy, trời bất ngờ đổ mưa.
Anh chạy ra sân thu quần áo.
Mẹ tôi cũng chạy theo.
Hai người tranh nhau cái rổ đồ.
Đến lúc vào nhà, bà lấy khăn lau tóc cho anh.
“Ướt rồi, coi chừng cảm.”
Anh cười ngượng.
Có lẽ từ nhỏ đến lớn, anh chưa từng được mẹ vợ chăm như vậy.
Đêm thứ hai, tôi nghe mẹ gọi nhỏ:
“Con ngủ chưa?”
“Dạ chưa.”
“Mẹ để ít tiền trong túi áo của chồng con.”
Tôi ngạc nhiên.
“Để làm gì?”
“Mấy bữa trước nghe con nói nó đang tính đổi xe đi làm.”
“Con bảo nó đừng biết.”
Tôi nghẹn họng.
Mẹ tôi năm nay đã ngoài sáu mươi.
Tiền tiết kiệm chẳng có bao nhiêu.
Vậy mà bà vẫn lặng lẽ nghĩ cho con rể.
Sáng ngày thứ ba.
Trước lúc về, mẹ gói đầy cốp xe.
Nào gạo.
Nào trứng.
Nào rau.
Nào cá khô.
Nào trái cây.
Tôi cười:
“Mẹ giữ lại mà ăn.”
Bà lắc đầu.
“Ở quê còn kiếm được. Thành phố cái gì cũng phải mua.”
Lúc xe chuẩn bị lăn bánh, bà dúi vào tay tôi một túi nhỏ.
“Đừng mở trước mặt mẹ.”
Ra đến đầu làng, tôi mở ra.
Bên trong là năm triệu đồng.
Kèm tờ giấy viết vội:
“Đừng nói với chồng. Phòng khi con cần.”
Tôi quay mặt đi lau nước mắt.
Suốt quãng đường trở về, chồng tôi im lặng.
Tối hôm ấy, anh bất ngờ hỏi:
“Mẹ em… lúc nào cũng vậy à?”
Tôi gật đầu.
“Từ nhỏ đến lớn.”
Anh lại hỏi:
“Bao giờ bà cũng lo cho em trước?”
“Ừ.”
“Dù em lấy chồng rồi?”
“Vẫn thế.”
Anh im lặng rất lâu.
Tôi rót hai cốc nước rồi ngồi xuống cạnh anh.
“Anh còn nhớ câu anh hỏi em không?”
Anh cúi đầu.
Tôi nói chậm rãi…phần 1 đã hết, bình luận chữ “có” để đọc phần 2 dưới bình luận!
Để lại một phản hồi