U40 – Thủ Dầu Một ![]()
Em đang sống và làm việc tại Thủ Dầu Một, một mình nuôi con gái đã bước vào giảng đường đại học. Những năm tháng bươn chải đã rèn cho em sự mạnh mẽ và tự lập. Cuộc sống hiện tại có thể gọi là ổn định… nhưng sau mỗi ngày dài, em vẫn thấy thiếu một người để cùng sẻ chia, để có thể tựa vào khi mệt mỏi.
Em không tìm điều gì quá lớn lao. Chỉ mong gặp một người đàn ông chân thành, biết nghĩ cho gia đình, biết cảm thông và trân trọng những điều giản dị. Hai người cùng nhau “góp gạo thổi cơm chung”, cùng vun vén từng bữa cơm, từng niềm vui nhỏ… vậy là đủ ấm lòng.
Dù anh ở gần Bình Dương hay từ phương xa, kể cả từ Bắc vào, chỉ cần anh thật lòng thì em vẫn sẵn sàng đợi. ![]()
Ở tuổi này, em không còn tìm sự hào nhoáng… chỉ mong có một mái ấm bình yên, nơi hai người nắm tay nhau đi hết chặng đường còn lại.! truoc kia cung vì 1 lần nhu thế này mà vk ck em bỏ nhau: Vợ soạn vali cho chồng đi công tác bất ngờ phát hiện chiếc quần ren đỏ lẫn trong quần của chồng, cô không bóc mẽ mà âm thầm xoa lên quần 1 thứ, 2 ngày sau chồng gọi về …
Vợ soạn vali cho chồng đi công tác, như mọi lần, gấp từng chiếc áo sơ mi phẳng phiu, xếp từng đôi vớ ngay ngắn. Nhưng khi lật đến đáy tủ để lấy quần ngủ cho chồng, cô sững người: giữa mớ quần áo là một chiếc quần ren đỏ mỏng tanh, rõ ràng không phải của cô, cũng chẳng thể là “lỡ tay bỏ nhầm”.
Không ồn ào. Không tra hỏi. Cô chỉ cười nhạt, lấy từ ngăn kéo ra một thứ rồi âm thầm xoa đều vào lớp ren mỏng.
Hai ngày sau, đang giờ trưa, điện thoại reo liên tục. Cô vừa nhấc máy thì giọng chồng vang lên đầy h/oảng l/oạn:
— Em ơi, cứu anh với… đừng giận, đừng cúp máy… anh bị… cô ấy bị…………………ĐỌC TIẾP DƯỚI BÌNH LUẬN ![]()
![]()
Để lại một phản hồi