Cô con gái 20 tu.ổi hí hửng dắt người yêu ngoài 40 về ra mắt gia đình. Cô tin mình đã tìm được bến đỗ bình yên. Nhưng ngay khoảnh khắc người mẹ vừa chạm ánh mắt vào “chàng rể tương lai”, bà bỗng sữngsờ, rồi bật khóc nức nở, lao đến ôm chầm lấy anh giữa phòng khách trong sự bàng hoà;ng của tất cả mọi người.
Cánh cửa quá khứ tưởng đã khóa chặt suốt hai mươi năm, phút chốc bật tung. Hóa ra, người đàn ông mà tôi yêu… lại chính là mảnh đời dang dở sâu kín nhất của mẹ tôi.
Tôi tên Linh, 20 tu;ổi, sinh viên năm cuối ngành thiết kế.
Từ bé đến lớn, tôi chỉ có mẹ. Bố m;ất sớm, mẹ tôi ở vậy nuôi con, chưa từng nghĩ đến chuyện táihôn. Người ngoài nhìn vào đều bảo mẹ mạnh mẽ, nhưng tôi biết phía sau dáng vẻ cứng cỏi ấy là cả một đời chịu đựng và hi sinh.
Có lẽ vì lớn lên thiếu hơi ấm của cha, tôi luôn bị thu hút bởi những người đàn ông chững chạc, điềm tĩnh.
Tôi gặp anh Nam trong một dự án tình nguyện. Anh phụ trách đội kỹ thuật, hơn tôi hơn hai mươi tu ổi. Anh ít nói, ánh mắt lúc nào cũng trầm tĩnh, có gì đó rất mệt mỏi nhưng ấm áp. Ở cạnh anh, tôi thấy mình được lắng nghe, được tôn trọng – thứ cảm giác mà tôi hiếm khi có với những người đàn ông trẻ tuổi.
Anh từng trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ, không con cái.
Anh ít nhắc về quá khứ, chỉ một lần nói khẽ:
– Anh từng đá;nh m;ất một người rất quan trọng. Từ đó về sau, anh sống chậm lại, chỉ mong mình tử tế hơn với những người bước vào cuộc đời anh.
Chúng tôi yêu nhau lặng lẽ.
Không khoe khoang, không ồn ào.
Anh chăm sóc tôi bằng sự điềm đạm của một người đàn ông đã đi qua giông bão. Dù ngoài kia có bao lời xì xào:
“Yêu người hơn mình hai chục tuổi để làm gì?”
tôi vẫn tin mình đang chọn đúng người.
Rồi một ngày, anh nắm tay tôi, nói rất chậm:
– Anh muốn về gặp mẹ em. Anh không muốn mối quan hệ này mãi giấ;u gi;ếm.
Tôi hơi sợ.
Mẹ tôi khó tính, lại hay lo xa. Nhưng tôi tự nhủ, nếu tình cảm này đàng hoàng, thì không có gì phải né tránh.
Hôm đó, anh mặc sơ mi trắng, tay cầm bó cúc dại – loài hoa tôi từng kể mẹ rất thích.
Tôi nắm chặt tay anh, bước qua cánh cổng cũ, tim đập thình thịch.
Mẹ tôi đang tưới cây ngoài hiên.
Nghe tiếng động, bà quay lại.
Chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Gương mặt mẹ tôi t;ái đi. Bình nước rơi khỏi tay, đổ ào xuống nền gạch….còn tiếp dưới binh luận
Để lại một phản hồi