Người chồng lương 15 triệu, mỗi tháng biếu mẹ 5 triệu, mẹ chồng vẫn chê con dâu tiêu hoang. Đến ngày bà đòi giữ luôn thẻ lương của con dâu, cô chỉ lặng lẽ treo một tờ giấy lên tường, cả nhà nhìn xong đều bẽ mặt…
Ngày lĩnh lương nào cũng giống nhau.
Đúng mùng 5 hàng tháng, vừa nhận được tiền, anh H. liền chuyển khoản ngay 5 triệu đồng cho mẹ.
“Con gửi mẹ tiền sinh hoạt tháng này.”
Bên kia, bà T. luôn trả lời rất nhanh:
“Ừ, mẹ nhận rồi. Cố gắng làm ăn nhé.”
Anh H. làm nhân viên kỹ thuật cho một công ty điện lạnh, lương ổn định khoảng 15 triệu đồng/tháng.
Sau khi biếu mẹ 5 triệu, hai vợ chồng chỉ còn 10 triệu để xoay xở đủ mọi khoản: tiền thuê nhà, điện nước, sữa cho con, xăng xe, tiền học mầm non và những chi phí phát sinh.
Vợ anh là L., kế toán của một doanh nghiệp tư nhân, thu nhập khoảng 22 triệu đồng/tháng.
Từ ngày cưới, L. chưa từng phản đối việc chồng gửi tiền cho mẹ.
Cô vẫn luôn nói:
“Nuôi con khôn lớn đâu phải chuyện dễ. Anh báo hiếu là điều nên làm.”
Vì thế, suốt bốn năm hôn nhân, tháng nào H. cũng đều đặn gửi tiền về quê.
Thế nhưng…
Điều khiến L. đau lòn//g không phải là số tiền ấy.
Mà là cách mẹ chồng và chị chồng nhìn cô.
…
Mỗi lần về quê ăn giỗ.
Vừa bước vào sân, chị gái của H. là N. đã cười cười:
“Ôi, váy mới à em dâu?”
L. lễ phép đáp:
“Dạ, em mua lúc cửa hàng giảm giá.”
N. lập tức quay sang mẹ.
“Thấy chưa mẹ. Con gái bây giờ kiếm được bao nhiêu tiêu hết bấy nhiêu.”
Bà T. thở dài.
“Đàn bà phải biết vun vén. Chứ tiêu kiểu ấy thì bao nhiêu tiền cũng hết.”
L. chỉ cười.
Không giải thích.
…
Có lần bà nhìn chiếc điện thoại mới trên tay con dâu.
“Lại đổi máy à?”
“Dạ không mẹ. Máy công ty cấp để làm việc.”
Bà chẳng buồn nghe hết.
“Khéo tiêu tiền thật.”
Chị N. chen vào:
“Em gái bạn chị làm ngân hàng, lương chưa đến hai chục triệu mà một tháng tiết kiệm được gần chục triệu.”
Rồi quay sang L.
“Em nên học người ta.”
L. vẫn chỉ cười.
…
Thật ra…
Họ đâu biết.
Chiếc điện thoại là tài sản công ty.
Chiếc túi xách cô mang là quà sinh nhật khách hàng tặng.
Quần áo phần lớn mua vào dịp xả kho.
Còn khoản tiết kiệm của gia đình…
Chính L. là người âm thầm tích góp.
Nhưng cô chưa từng kể.
…
Một hôm.
Con trai sốt c..ao phải nhậ.p viện.
Viện phí gần 18 triệu.
H. lo lắng.
“Anh chỉ còn hơn hai triệu trong tài khoản.”
L. bình tĩnh chuyển khoản.
Chưa đầy mười phút.
Mọi chi phí đều được thanh toán.
H. ngạc nhiên.
“Em còn nhiều tiền vậy sao?”
“Quỹ dự phòng.”
“Em để từ bao giờ?”
“Ba năm rồi.”
H. lặng người.
…
Tối hôm ấy.
Anh gọi điện về kể với mẹ.
Không ngờ bà chỉ đáp:
“Thì tiền của chồng nó chứ đâu.”
L. vô tình nghe được.
Ti..m cô chùng xuống.
…
Ít lâu sau.
Gia đình tổ chức sinh nhật bà T.
Đông đủ họ hàng.
Đang ăn cơm.
Bà bất ngờ nói lớn.
“Tôi nói thật nhé.”
Mọi người đều quay lại.
“Đàn bà mà không biết giữ tiền thì khổ chồng.”
Ánh mắt bà nhìn thẳng L.
“Từ giờ mẹ thấy con nên đưa thẻ lương cho mẹ giữ.”
Không khí bàn ăn bỗng im bặt.
L. tưởng mình nghe nhầm.
Bà nói tiếp.
“Mẹ sẽ chia tiền sinh hoạt hàng tháng.”
“Còn lại mẹ giữ.”
“Chứ để con tiêu linh tinh thì chẳng mấy mà trắng tay.”
Chị N. lập tức hưởng ứng.
“Đúng đấy.”
“Đàn ông đưa tiền cho mẹ giữ là yên tâm nhất.”
“Con dâu bây giờ tiêu mạnh tay lắm.”
Một vài người họ hàng bắt đầu gật gù.
H. ngồi im.
Anh lúng túng.
Không biết phải nói thế nào.
L. nhìn chồng.
Rồi nhẹ nhàng hỏi:
“Anh cũng nghĩ vậy sao?”
H. cúi đầu.
“Hay… em cứ chiều mẹ một lần…”
Câu nói ấy khiến trái tim L. lạnh đi.
Cô không cãi.
Không khóc.
Cũng không bỏ về.
Lặng lẽ đứng dậy.
Đi vào phòng khách.
Mọi người tưởng cô giận.
Nhưng vài phút sau.
L. cầm theo một tờ giấy A3, một cuộn băng dính.
Cô dán ngay giữa bức tường cạnh bàn ăn.
Rồi bình tĩnh nó…hết phần 1, bình luận chữ “có” để đọc phần 2 dưới bình luận nhé!
Để lại một phản hồi