Chăm mẹ đẻ trong bệnh viện 1 tuần, tôi ngớ người khi bị gia đình chồng thay ổ khóa, cấm cửa để đón nhân tình đang mang thai vào nhà
Tôi là Quỳnh, 32 tuổi, một người phụ nữ bình thường với cuộc sống hôn nhân tưởng chừng êm đềm. Khoa, chồng tôi, là kỹ sư xây dựng, đẹp trai, miệng lưỡi ngọt ngào, từng khiến tôi say đắm từ cái nhìn đầu tiên.
Chúng tôi cưới nhau sau ba năm yêu đương, mua căn nhà chung cư nhỏ ở ngoại ô Hà Nội bằng tiền tiết kiệm của cả hai. Tôi làm nhân viên ngân hàng, Khoa bận rộn với công trình, nhưng chúng tôi vẫn hạnh phúc. Hay ít ra, tôi nghĩ vậy.
Mọi thứ thay đổi khi mẹ tôi – bà Lan, người phụ nữ tảo tần nuôi tôi khôn lớn một mình – đột ngột ngã bệnh.
Bà bị suy tim nặng, phải nằm viện cấp cứu. Là con gái duy nhất, tôi xin nghỉ phép dài hạn để chăm bà. Những ngày tháng ở bệnh viện là địa ngục: thức trắng đêm bên giường bệnh, lo tiền viện phí, chạy vạy mua thuốc.
Khoa ban đầu còn quan tâm, gọi điện hỏi han, gửi tiền hỗ trợ. Nhưng dần dần, cuộc gọi thưa thớt, anh viện cớ bận việc. Tôi không nghi ngờ, vì tin chồng tuyệt đối. “Anh lo cho em và mẹ lắm, nhưng công việc đang cao điểm,” anh nhắn.
Sau hai tháng, mẹ tôi qua cơn nguy kịch, bắt đầu hồi phục. Tôi thở phào, quyết định về nhà nghỉ ngơi một đêm trước khi quay lại viện. Giữa trưa nắng gắt của mùa hè oi bức, tôi kéo vali về đến cửa nhà. Lạ thay, chìa khóa không mở được. Ổ khóa đã bị thay! Tim tôi đập thình thịch, gọi cho Khoa: “Anh ơi, khóa nhà sao vậy? Em về rồi đây.”
Cửa sổ tầng trên mở ra, Khoa thò đầu: “Quỳnh, em về làm gì? Chúng ta ly hôn đi. Anh đã thay khóa, đồ đạc của em anh ném xuống sân hết rồi.” Tôi ngẩng lên, choáng váng. Giữa sân chung cư, dưới nắng chang chang, vali và túi xách của tôi nằm la liệt, quần áo vương vãi như rác. Cư dân xung quanh bắt đầu xì xào, vài người cầm điện thoại quay video.
Tôi hét lên: “Khoa, anh điên à? Em chăm mẹ bệnh nặng, anh làm thế này là sao?” Khoa cười nhếch mép: “Chăm mẹ? Em bỏ bê nhà cửa, bỏ bê chồng hai tháng trời. Anh chịu hết nổi rồi. Giờ anh có người mới, cô ấy tốt hơn em nhiều.” Rồi, từ cửa chính, một cô gái trẻ trung, ăn mặc diêm dúa bước ra, khoác tay Khoa như bà chủ nhà. “Chị về đi, nhà này giờ là của em và anh Khoa,” ả ta vênh váo.
Mâu thuẫn bùng nổ. Tôi lao đến, giằng co với Khoa: “Nhà này là tài sản chung, anh không có quyền đuổi em! Tiểu tam kia là ai?” Khoa đẩy tôi ngã, giọng lạnh lùng: “Ly hôn đi, em được gì thì tòa quyết. Còn giờ, biến khỏi đây trước khi anh gọi bảo vệ.” Cư dân xung quanh can ngăn, nhưng không ai giúp. Tôi ngồi bệt dưới sân, nắng thiêu đốt da thịt, nước mắt trào ra. Cú tát phũ phàng ấy như chôn vùi tôi. Tôi từng hy sinh hết cho Khoa: nấu ăn, giặt giũ, thậm chí vay tiền cho anh mua xe. Giờ anh phản bội, đuổi tôi như đuổi tà…… Đọc tiếp bên dưới ![]()
![]()
![]()
Để lại một phản hồi