Từ ngày chấp nhận làm vợ hai, tôi luôn cố gắng yêu thương con gái riêng của chồng như con đẻ. Nhưng một buổi chiều bình thường, khi tôi đang giặt đồ, con bé kéo nhẹ tay tôi rồi nói nhỏ một câu. Chỉ một câu nói ấy đã khiến cả thế giới của tôi đảo lộn… TRUYỆN NGẮN

Từ ngày chấp nhận làm vợ hai, tôi luôn cố gắng yêu thương con gái riêng của chồng như con đẻ. Nhưng một buổi chiều bình thường, khi tôi đang giặt đồ, con bé kéo nhẹ tay tôi rồi nói nhỏ một câu. Chỉ một câu nói ấy đã khiến cả thế giới của tôi đảo lộn… TRUYỆN NGẮN
“Dì ơi… mẹ bảo dì đừng nấu cơm nữa. Mẹ đang về đón con rồi.”
Tiếng con bé Thư nói nhỏ nhẹ, đều đều bên tai giữa buổi chiều lộng gió khiến tôi bỗng lặng người. Chiếc áo sơ mi trắng của chồng tôi – anh Thắng – suýt nữa tuột khỏi tay rơi xuống chậu nước. Tôi quay lại, nhìn vào đôi mắt tròn xoe, ngây thơ của đứa trẻ bảy tuổi. Con bé không có vẻ gì là sợ hãi, gương mặt vẫn phụng phịu ôm con búp bê vải quen thuộc.
“Thư… con vừa nói cái gì cơ?” – Giọng tôi run khẽ, tôi ngồi thụp xuống ngang tầm mắt với con, cố giữ giọng thật dịu dàng.
“Mẹ bảo dì nấu ăn không ngon bằng mẹ. Mẹ bảo con phải ngoan để đợi mẹ về đón. Mẹ đang ở dưới gầm giường phòng bố mẹ đấy, mẹ bảo tối nay mẹ sẽ ôm con ngủ.”
Một luồng hơi lạnh khẽ chạy dọc sống lưng tôi. Mẹ của Thư – chị Nhã – đã mất vì bạo bệnh cách đây ba năm. Suốt hai năm làm vợ hai của anh Thắng, tôi tự tay chăm bẵm con bé từ cái ăn, cái mặc, tối nào cũng ôm nó vào lòng kể chuyện cổ tích. Tôi luôn nghĩ sự chân thành của mình đã bù đắp được phần nào khoảng trống trong lòng đứa trẻ. Vậy mà lời nói ngây ngô của con bé lúc này lại khiến lòng tôi thắt lại, vừa hoang mang, vừa có chút tủi thân nghẹn ngào. Chị Nhã đã đi xa rồi cơ mà? Hay có ai đó đã nói những lời này với con?
Tôi đứng dậy, dắt tay Thư lên tầng hai, hướng về phía phòng ngủ của hai vợ chồng. Căn phòng ngập tràn ánh nắng chiều hoàng hôn ấm áp, chẳng có vẻ gì là u ám. Tôi nhẹ nhàng vén tấm drap trải giường lên, ngó đầu nhìn vào khoảng trống bên dưới.
Không có ai cả. Chỉ có một chiếc hộp thiếc cũ kỹ, rỉ sét nằm sâu trong góc…
HẾT PHẦN 1…đọc tiếp dưới bình luận 👇

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*