Bố tôi m;ất vì đi xuất khẩu lao động, mẹ ở nhà tái h/ôn với chú út bị m;/-ù để tiện chăm nom, nào ngờ ngày ông nội mất cả mở di chúc ra thì mẹ tôi ch-/ết lặng bỏ đi biệt xứ vì ông ghi rõ ràng… Bố tôi mất năm tôi 12 tu;/ổi, trong một chuyến xuất khẩu lao động ở nước ngoài. Mẹ khóc đến cạn nước mắt, ôm tôi vào lòng như thể cả thế giới sắp sập xuống. Mẹ con tôi trắng tay.

Bố tôi m;ất vì đi xuất khẩu lao động, mẹ ở nhà tái h/ôn với chú út bị m;/-ù để tiện chăm nom, nào ngờ ngày ông nội mất cả mở di chúc ra thì mẹ tôi ch-/ết lặng bỏ đi biệt xứ vì ông ghi rõ ràng…
Bố tôi mất năm tôi 12 tu;/ổi, trong một chuyến xuất khẩu lao động ở nước ngoài. Mẹ khóc đến cạn nước mắt, ôm tôi vào lòng như thể cả thế giới sắp sập xuống.
Mẹ con tôi trắng tay.
Tiền phú/ng viế/ng vừa đủ để trả nợ, còn lại là những tháng ngày chật vật, mẹ bươn chải khắp nơi.
Vài năm sau, mẹ bất ngờ tái h;/ôn. Người đàn ông đó là chú út – em trai ruột của bố – bị m-;ù từ nhỏ. Họ hàng xì xào. Bà nội thì phản đối g/ay g/ắt, ch;-ửi r-ủ[a mẹ tôi “bôi tro trát trấu vào nhà người ta”.
Nhưng mẹ vẫn im lặng.
Bà nói một câu duy nhất:
– “Tôi cưới chú mày là để có người chăm ông bà, không để nhà này lạnh lẽo.”
Mẹ chăm ông nội bị li;/ệt như chính cha mình. Từng bát cháo, từng bữa cơm đút cho ông đều là mẹ. Người ngoài thấy vậy thì thương. Người trong nhà thì bảo “chị ta chắc toan tính gì”.
Năm tôi 25 tuổi, ông nội mấ;/t.
Cả họ tề tựu đông đủ trong ngày mở di chúc. Mẹ mặc đồ lam, ngồi im lặng như một cái bóng. Còn tôi thì thấy nghèn nghẹn – tôi tin ông nội sẽ để lại cho mẹ chút gì đó, vì ngần ấy năm, mẹ là người duy nhất bên cạnh ông.
Thế nhưng…
Luật sư mở di chúc. Giọng ông đều đều:
– “Riêng về người phụ nữ tên Nguyễn Thị M (tức mẹ tôi), tôi xin ghi rõ:
Nghe xong cả căn phòng lặng như tờ. Bà chỉ cúi đầu, lặng lẽ đứng dậy, phủi áo, bước ra khỏi nhà, và không quay lại lần nào nữa. Hóa ra ông đã ghi…. Đọc tiếp dưới phần bình luận👇

👇
👇

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*