ả nhà háo hức đi ăn nhà hàng, con trai tôi bỗng nhìn vào xe và nói “Xe chật rồi, mẹ ở nhà đi!”. Tôi nhìn lại bộ quần áo đang mang, mỉm cười gật đầu và sau đó là khoảnh khắc khiến cuộc đời tôi thay đổi…

Cả nhà háo hức đi ăn nhà hàng, con trai tôi bỗng nhìn vào xe và nói “Xe chật rồi, mẹ ở nhà đi!”. Tôi nhìn lại bộ quần áo đang mang, mỉm cười gật đầu và sau đó là khoảnh khắc khiến cuộc đời tôi thay đổi…
Tôi chưa từng nghĩ một câu nói của con trai mình lại có thể cắt sâu đến vậy.
“Xe chật rồi, mẹ ở nhà đi.”
Nó nói rất tự nhiên, như thể chỉ đang sắp xếp chỗ ngồi. Không có ác ý. Không có do dự. Cánh cửa xe đã mở, con dâu tôi ngồi ghế trước, hai đứa cháu ríu rít phía sau, còn chồng tôi – người đàn ông tôi đã sống cùng hơn ba mươi năm – đang đứng cạnh ghế lái, lúng túng nhìn tôi một thoáng rồi quay đi.
Tôi nhìn xuống bộ quần áo mình đang mặc.
Chiếc áo hoa đã cũ, hơi sờn ở cổ tay. Cái quần đen rộng, tiện cho việc nấu nướng lau dọn. Tóc tôi buộc vội sau gáy. Tôi vốn chỉ nghĩ cả nhà đi ăn một bữa mừng sinh nhật cháu nội, nên chẳng chuẩn bị gì đặc biệt. Cũng không ai nhắc tôi.
Tôi mỉm cười.
“Ừ, mẹ ở nhà cũng được. Cả nhà đi vui nhé.”
Con trai tôi gật đầu nhẹ nhõm, đóng cửa xe. Chiếc ô tô lăn bánh, mang theo tiếng cười của cả gia đình. Tôi đứng lại trước cổng, nghe tiếng máy xe xa dần, rồi chỉ còn lại sự im lặng.
Không ai biết rằng chính khoảnh khắc ấy đã thay đổi cả cuộc đời tôi… xem tiếp dưới bình luận 👇
👇
👇

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*