Biết Được Số Phòng 502 Chồng Hẹn Với Nhân Tình, Chị Vợ Cao Tay Đến Trước Một Bước Nằm Đợi. Khi Chồng Bước Vào, Vở Kịch Mới Chính Thức Bắt Đầu… Điện thoại rung lên lúc 9 giờ tối.

Biết Được Số Phòng 502 Chồng Hẹn Với Nhân Tình, Chị Vợ Cao Tay Đến Trước Một Bước Nằm Đợi. Khi Chồng Bước Vào, Vở Kịch Mới Chính Thức Bắt Đầu…
Điện thoại rung lên lúc 9 giờ tối.
Linh đang dọn bát đũa thì màn hình sáng lên với một tin nhắn từ số lạ.
Chỉ vỏn vẹn một dòng.
“Nếu chị muốn biết tối nay chồng mình thật sự đi đâu, hãy đến khách sạn Hoàng Gia, phòng 502, lúc 10 giờ. Tin hay không là quyền của chị.”
Kèm theo đó là một tấm ảnh.
Trong ảnh, chồng cô – Hùng – đang ngồi trong quán cà phê đối diện một cô gái trẻ mặc váy trắng. Hai người cười rất thân mật.
Linh nhìn chằm chằm vào màn hình.
Nếu là ba tháng trước, có lẽ cô sẽ lập tức gọi điện chất vấn.
Nhưng bây giờ…
Cô chỉ lặng lẽ khóa điện thoại.
Ba tháng qua, Hùng thay đổi quá nhiều.
Liên tục tăng ca.
Cuối tuần cũng có “khách hàng quan trọng”.
Mùi nước hoa lạ trên áo sơ mi xuất hiện ngày càng nhiều.
Đặc biệt là chiếc điện thoại, trước đây luôn để lung tung, giờ lại đặt mật khẩu, mang theo cả lúc đi tắm.
Linh từng tự nhủ mình không nên đa nghi.
Cho đến khi nhận được tin nhắn này.
Đúng 9 giờ 20 phút.
Hùng từ phòng ngủ bước ra, chỉnh lại cà vạt.
“Anh phải gặp đối tác ký hợp đồng.”
Linh mỉm cười dịu dàng.
“Vâng. Anh đi cẩn thận.”
Hùng hơi khựng lại.
Có lẽ chính anh cũng bất ngờ vì sự bình tĩnh ấy.
Anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán vợ rồi rời đi.
Tiếng cửa vừa khép.
Nụ cười trên môi Linh cũng biến mất.
Mười phút sau.
Một chiếc taxi dừng trước khách sạn.
Linh không đi lên ngay.
Cô ngồi ở sảnh, bình tĩnh uống hết ly nước lọc rồi mới gọi quản lý.
Điều khiến mọi người ngạc nhiên là Linh không hề làm ầm ĩ.
Không gào khóc.
Không đánh ghen.
Cô chỉ bình tĩnh lấy giấy đăng ký kết hôn trong túi xách.
Nhìn người quản lý, cô nhẹ nhàng nói:
“Tôi là vợ hợp pháp của anh Hùng. Tôi không cần các anh tiết lộ thông tin riêng tư. Nhưng nếu tối nay có chuyện xảy ra, tôi mong khách sạn phối hợp làm nhân chứng.”
Sự điềm tĩnh của cô khiến người quản lý cũng bất ngờ.
Ông chỉ gật đầu.
Linh bước vào thang máy.
Tầng năm.
Phòng 502.
Cửa vẫn chưa khóa.
Cô đẩy nhẹ.
Bên trong tối om.
Không có ai.
Linh nhìn đồng hồ.
Còn đúng mười lăm phút.
Cô khẽ mỉm cười.
“Đến lúc diễn rồi…”
Cô kéo rèm cửa.
Tắt toàn bộ đèn.
Sau đó bình thản ngồi xuống chiếc ghế cạnh cửa sổ.
Không.
Như vậy chưa đủ.Linh mở chiếc túi xách mang theo.
Bên trong là một chiếc hộp quà được gói rất đẹp.
Một chiếc bánh kem nhỏ.
Và… bản sao hồ sơ vay ngân hàng đứng tên hai vợ chồng.
Còn có cả giấy đăng ký căn hộ mà cô vừa thanh toán gần hết bằng tiền tích cóp suốt nhiều năm.
Tất cả được bày ngay ngắn trên bàn.
Mười giờ đúng.
Ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân.
Tiếng cười của một cô gái.
Rồi tiếng Hùng.
“Yên tâm đi, vợ anh tưởng anh đi gặp khách hàng.”
Ổ khóa xoay nhẹ.
Cửa mở ra….Phần 2 dưới bình luận nhé, bình luận chữ “tiếp tục” để ủng hộ tác giả nhé! 👇
 👇

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*