“Không chịu được thì về nhà mẹ đẻ!” – câu nói của mẹ chồng khiến tôi quyết định rời đi ngay trong đêm. Nhưng đúng một tuần sau, cả họ nhà chồng mang lễ sang tận cửa xin lỗi, nước mắt ngắn dài cầu xin tôi quay lại. Đến lúc đó, tôi mới bàng hoàng biết vì sao họ lại hoảng sợ đến như vậy…
Mẹ chồng tôi nói câu đó vào một buổi chiều oi ả, khi tôi đang cúi người rửa chồng bát sau bữa cơm.
“Không chịu được thì về nhà mẹ đẻ. Ở đây không ai giữ cô lại.”
Giọng bà không to, nhưng đủ sắc để cắt ngang cả gian bếp chật. Tôi đứng sững, tay vẫn ngập trong bọt xà phòng. Nước từ vòi chảy xuống, lạnh ngắt.
Chồng tôi – Tuấn – ngồi ở bàn uống nước, im lặng nhìn xuống nền gạch. Anh không nói gì. Không can ngăn. Không bênh vực.
Tôi hiểu. Sự im lặng đó chính là câu trả lời.
Tôi lau tay vào tạp dề, quay lại nhìn mẹ chồng. Bà khoanh tay, ánh mắt như đã chờ sẵn phản ứng của tôi từ lâu. Có lẽ bà mong tôi cãi, hoặc khóc, hoặc lại nhẫn nhịn cúi đầu xin lỗi như mọi lần.
Nhưng không.
Tôi nói rất nhẹ:
“Vâng. Con về.”
Cả gian nhà im phăng phắc.
Mẹ chồng có vẻ hơi khựng lại, nhưng rồi bà nhếch môi:
“Về thì về. Tưởng ai sợ.”
Tôi đi vào phòng, xếp vài bộ quần áo, lấy giấy tờ của con, nhét vào túi. Con gái tôi – bé My, 6 tuổi – đứng ở cửa, mắt tròn xoe.
“Mẹ ơi… mình đi đâu thế?”
Tôi xoa đầu con:
“Mẹ con mình về ngoại chơi ít hôm.”
Tuấn đứng ở cửa phòng, giọng lúng túng:
“Em… bình tĩnh lại đã. Mẹ chỉ nói lúc nóng thôi.”
Tôi nhìn anh, lần đầu tiên sau ba năm làm dâu, tôi nhìn thẳng vào mắt chồng:
“Em bình tĩnh lắm. Bình tĩnh nhất từ trước đến giờ.”
Anh không giữ tôi lại.
Và thế là tôi đi thật…BÌNH LUẬN CHỮ “CÓ” ĐỂ ĐỌC PHẦN 2 DƯỚI BÌNH LUẬN!
Để lại một phản hồi