Chồng m::ấ;t 3 năm, tôi quyết định tái giá, ngày cưới, cứ thấy con g;á;i 6t níu áo mẹ không chịu đi cùng, tôi mới phát hiện ra bí mật độ::ng trời

Chồng m::ấ;t 3 năm, tôi quyết định tái giá, ngày cưới, cứ thấy con g;á;i 6t níu áo mẹ không chịu đi cùng, tôi mới phát hiện ra bí mật độ::ng trời
Ba năm. Đó là khoảng thời gian tôi để tang chồng và khép chặt trái tim mình. Sự ra đi đột ngột của anh Kiên trong một vụ tai nạn giao thông đã để lại cho tôi một khoảng trống mênh mông và bé Bống – cô con gái mới lên 3 tuổi ngơ ngác chưa hiểu chuyện sinh ly tử biệt. Tôi có chút nhan sắc, lại giỏi kinh doanh, sở hữu một chuỗi cửa hàng thời trang nên kinh tế rất vững. Nhiều người đàn ông vây quanh, nhưng tôi đều lắc đầu. Cho đến khi Hùng xuất hiện sau 3 năm ngày anh Kiên mất.
Anh ta là nhân viên ngân hàng, vẻ ngoài hào hoa, phong nhã và đặc biệt rất kiên nhẫn. Hùng không chỉ quan tâm tôi mà còn chiều chuộng bé Bống hết mực. Anh sẵn sàng ngồi hàng giờ chơi đồ hàng, tết tóc cho con bé, điều mà nhiều người đàn ông khác chỉ làm qua loa lấy lệ. Nhìn cảnh Bống cười khanh khách khi được Hùng công kênh trên vai, tôi mềm lòng. Tôi nghĩ, có lẽ ông trời thương mẹ con tôi, bù đắp cho tôi một bờ vai mới.
Đám cưới được ấn định nhanh chóng sau 6 tháng tìm hiểu. Hùng giục cưới sớm với lý do: “Anh muốn danh chính ngôn thuận chăm sóc hai mẹ con, để thiên hạ không đàm tiếu”. Mẹ Hùng cũng đon đả, gọi điện giục giã liên tục, bảo thầy bói phán năm nay là năm đẹp, cưới ngay thì tài lộc vào như nước. Ngày vu quy. Khách sạn 5 sao lộng lẫy, hoa tươi ngập tràn. Tôi khoác lên mình chiếc váy cưới trắng tinh khôi, lòng vừa hồi hộp vừa có chút cảm giác tội lỗi với người chồng quá cố. Nhưng nhìn về tương lai, tôi tự nhủ phải hạnh phúc để Kiên dưới suối vàng yên lòng.
Giờ G sắp điểm. Bên ngoài, MC đã bắt đầu giới thiệu. Trong phòng chờ, tôi đang dặm lại chút phấn son thì thấy bé Bống ngồi co ro trong góc phòng, tay ghì chặt con gấu bông cũ nát mà bố Kiên tặng ngày xưa. Con bé không chịu thay váy phù dâu, mặt mũi lem nhem nước mắt. Tôi vội chạy lại, xót xa: “Bống ơi, sao con lại khóc? Ra thay váy đi con, sắp đến giờ mẹ lên sân khấu rồi”.
Bống lắc đầu quầy quậy, đôi mắt tròn xoe ngập nước nhìn tôi đầy sợ hãi: “Mẹ ơi… con không muốn mẹ lấy chú Hùng. Mẹ đừng đi…”. Tôi thở dài, nghĩ con bé sợ mất mẹ nên dỗ dành: “Chú Hùng thương Bống mà. Chú sẽ là bố mới của con, sẽ mua nhiều đồ chơi cho con, đưa con đi học lớp 1. Con không thích có bố nh các bạn à?…”.
“Không!” – Bống hét lên, giọng lạc đi – “Chú ấy nói dối! Chú ấy là người xấu! Mẹ đừng tin chú ấy!”. Tôi sững sờ. Bống vốn ngoan ngoãn, chưa bao giờ hỗn hào hay nói dối. Tim tôi đập thình thịch, linh tính mách bảo có chuyện chẳng lành. Tôi ôm chặt lấy vai con, giọng nghiêm lại: “Bống, nín khóc kể mẹ nghe. Sao con lại nói thế?”.
Bống nấc lên, ghé sát vào tai tôi thì thầm… Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇
👇
👇

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*