Thấy tôi rời khỏi nhà chồng với hai bàn tay trắng, bố chồng lặng lẽ đưa cho tôi một túi đen, nhờ “tiện tay vứt hộ ra đầu ngõ”

Thấy tôi rời khỏi nhà chồng với hai bàn tay trắng, bố chồng lặng lẽ đưa cho tôi một túi đen, nhờ “tiện tay vứt hộ ra đầu ngõ”. Tôi cầm lấy, chẳng nghĩ ngợi gì, cứ thế kéo vali bước đi…nhưng thấy tò mò mở ra thì có một thứ bên trong khiến tôi bật khóc…
Tôi và chồng ly hôn sau 5 năm chung sống. Không con cái, không tài sản đứng tên tôi, không một lời níu kéo. Mẹ chồng hả hê, chị chồng liếc mắt khi-nh k-hỉnh. Tôi không xin lấy gì ngoài một bộ quần áo đang mặc, lặng lẽ xách túi ra khỏi cổng.
Lúc đó, bố chồng — người đàn ông lặng lẽ nhất nhà — đột ngột gọi giật tôi lại:
— Con tiện tay… cầm cái túi này ra đầu ngõ bỏ hộ bố nhé, rác ấy mà.
Tôi quay lại, nhận lấy túi nilon màu đen. Nhẹ bẫng. Tôi cúi chào lần cuối, dặn lòng sẽ không bao giờ ngoảnh lại.
Nhưng đi đến đầu ngõ, chẳng hiểu sao tim cứ nhoi nhói. Tôi dừng bước, mở túi rác ra xem thử.
Tôi chế-t lặng.
Bên trong không có rác.
Mà là… 👇
👇

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*