Phát hiện chồng ngo//ại tì/nh với chính bạn thân, tôi không đ/á/n/h gh/en, cũng không làm ầm ĩ. Tôi vẫn mỉm cười mời cô ta đến nhà chơi như chưa hề biết chuyện. Và rồi, cái kết khiến cả hai không kịp trở tay.

Phát hiện chồng ngo//ại tì/nh với chính bạn thân, tôi không đ/á/n/h gh/en, cũng không làm ầm ĩ. Tôi vẫn mỉm cười mời cô ta đến nhà chơi như chưa hề biết chuyện. Và rồi, cái kết khiến cả hai không kịp trở tay…
Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều định mệnh ấy – buổi chiều đã khiến cuộc hôn nhân tám năm của tôi bước sang một ngã rẽ mà ngay cả trong những cơn ác mộng, tôi cũng chưa từng nghĩ sẽ phải đối mặt.
Tin nhắn đến vào lúc 4 giờ 17 phút.
Điện thoại của chồng tôi rung lên khi anh đang tắm. Tôi vốn không phải kiểu phụ nữ hay kiểm tra điện thoại chồng. Thậm chí trong tám năm chung sống, tôi luôn tự hào vì mình đủ tin tưởng để không bao giờ làm điều đó.
Nhưng hôm ấy… không hiểu sao tôi lại nhìn vào màn hình.
Chỉ là một tin nhắn hiện lên trên màn hình khóa.
“Anh nhớ em quá… chiều nay gặp nhé.”
Người gửi: **Lan**.
Lan – bạn thân nhất của tôi suốt mười hai năm.
Tôi đứng chết lặng trong phòng khách. Màn hình điện thoại tối đi, nhưng câu chữ đó vẫn như in sâu vào đầu tôi.
Ban đầu tôi nghĩ mình hiểu lầm.
Lan là kiểu con gái hay nói chuyện đùa. Có thể cô ấy nhắn nhầm. Hoặc có thể đó là một câu nói mang nghĩa khác.
Nhưng linh cảm của một người vợ không bao giờ vô cớ.
Tôi cầm điện thoại lên.
Trong vài giây, tôi còn do dự. Nhưng rồi… tôi mở khóa. Mật khẩu vẫn là ngày sinh của tôi.
Điều đó khiến tôi bật cười.
Một tiếng cười rất khẽ, rất lạnh.
Cuộc trò chuyện hiện ra.
Không có nhiều tin nhắn dài dòng. Họ cẩn thận. Nhưng từng câu từng chPhát hiện chồng ngo//ại tì/nh với chính bạn thân, tôi không đ/á/n/h gh/en, cũng không làm ầm ĩ. Tôi vẫn mỉm cười mời cô ta đến nhà chơi như chưa hề biết chuyện. Và rồi, cái kết khiến cả hai không kịp trở tay…
Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều định mệnh ấy – buổi chiều đã khiến cuộc hôn nhân tám năm của tôi bước sang một ngã rẽ mà ngay cả trong những cơn ác mộng, tôi cũng chưa từng nghĩ sẽ phải đối mặt.
Tin nhắn đến vào lúc 4 giờ 17 phút.
Điện thoại của chồng tôi rung lên khi anh đang tắm. Tôi vốn không phải kiểu phụ nữ hay kiểm tra điện thoại chồng. Thậm chí trong tám năm chung sống, tôi luôn tự hào vì mình đủ tin tưởng để không bao giờ làm điều đó.
Nhưng hôm ấy… không hiểu sao tôi lại nhìn vào màn hình.
Chỉ là một tin nhắn hiện lên trên màn hình khóa.
“Anh nhớ em quá… chiều nay gặp nhé.”
Người gửi: **Lan**.
Lan – bạn thân nhất của tôi suốt mười hai năm.
Tôi đứng chết lặng trong phòng khách. Màn hình điện thoại tối đi, nhưng câu chữ đó vẫn như in sâu vào đầu tôi.
Ban đầu tôi nghĩ mình hiểu lầm.
Lan là kiểu con gái hay nói chuyện đùa. Có thể cô ấy nhắn nhầm. Hoặc có thể đó là một câu nói mang nghĩa khác.
Nhưng linh cảm của một người vợ không bao giờ vô cớ.
Tôi cầm điện thoại lên.
Trong vài giây, tôi còn do dự. Nhưng rồi… tôi mở khóa. Mật khẩu vẫn là ngày sinh của tôi.
Điều đó khiến tôi bật cười.
Một tiếng cười rất khẽ, rất lạnh.
Cuộc trò chuyện hiện ra.
Không có nhiều tin nhắn dài dòng. Họ cẩn thận. Nhưng từng câu từng chữ vẫn đủ để đâm thẳng vào tim tôi.
“Anh nói với vợ chưa?”
“Chưa… chưa phải lúc.”
“Em ghét phải giả vờ trước mặt cô ấy.”
“Cô ấy không nghi ngờ gì đâu.”
Tôi đọc đi đọc lại câu cuối cùng đó.
“Cô ấy không nghi ngờ gì đâu.”
Phải. Tôi đúng là không nghi ngờ gì cả.
Cho đến hôm nay.
Tôi đặt điện thoại xuống bàn, ngồi im rất lâu.
Nước trong phòng tắm vẫn chảy. Chồng tôi đang huýt sáo một giai điệu quen thuộc – bài hát anh hay hát khi tâm trạng tốt.
Thật kỳ lạ.
Người ta nói khi bị phản bội, người phụ nữ sẽ khóc, sẽ gào lên, sẽ chất vấn.
Nhưng tôi không.
Tôi bình tĩnh đến mức chính mình cũng sợ.
Khi anh bước ra khỏi phòng tắm, tôi vẫn đang ngồi trên sofa xem tivi.
Anh lau tóc, hỏi…HẾT PHẦN 1,ĐỌC PHẦN 2 DƯỚI BÌNH LUẬN!
ữ vẫn đủ để đâm thẳng vào tim tôi.
“Anh nói với vợ chưa?”
“Chưa… chưa phải lúc.”
“Em ghét phải giả vờ trước mặt cô ấy.”
“Cô ấy không nghi ngờ gì đâu.”
Tôi đọc đi đọc lại câu cuối cùng đó.
“Cô ấy không nghi ngờ gì đâu.”
Phải. Tôi đúng là không nghi ngờ gì cả.
Cho đến hôm nay.
Tôi đặt điện thoại xuống bàn, ngồi im rất lâu.
Nước trong phòng tắm vẫn chảy. Chồng tôi đang huýt sáo một giai điệu quen thuộc – bài hát anh hay hát khi tâm trạng tốt.
Thật kỳ lạ.
Người ta nói khi bị phản bội, người phụ nữ sẽ khóc, sẽ gào lên, sẽ chất vấn.
Nhưng tôi không.
Tôi bình tĩnh đến mức chính mình cũng sợ.
Khi anh bước ra khỏi phòng tắm, tôi vẫn đang ngồi trên sofa xem tivi.
Anh lau tóc, hỏi…HẾT PHẦN 1,ĐỌC PHẦN 2 DƯỚI BÌNH LUẬN!

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*