Tôi 25t Cưới Ông Lão 70t Để Trả Ơn – Đêm Đông Phòng Ông Bật Khốc Và Cầu Xin Tôi Một Điều Khiến Tôi Chết Lặng…

Tôi 25t Cưới Ông Lão 70t Để Trả Ơn – Đêm Đông Phòng Ông Bật Khốc Và Cầu Xin Tôi Một Điều Khiến Tôi Chết Lặng…
Tôi tên Nguyễn Thị An, 25 tuổi, sinh ra ở một xã nghèo ven sông thuộc tỉnh Long An. Ba tôi mất sớm vì tai nạn lao động, mẹ tôi bệnh tim, quanh năm thuốc thang. Nếu không có ông Trần Văn Lâm, người đàn ông hơn tôi đến bốn mươi lăm tuổi, chắc gia đình tôi đã không trụ nổi.
Ông Lâm là ân nhân. Mười năm trước, ông đứng ra trả toàn bộ viện phí cho mẹ tôi, xin việc cho tôi ở xưởng may, thậm chí giúp tôi có tiền học hết cao đẳng. Ông sống một mình trong căn nhà cũ giữa thị trấn, giàu có nhưng cô độc, vợ mất, con trai định cư nước ngoài, gần như đoạn tuyệt.
Khi ông ngỏ lời cưới tôi, cả xóm xôn xao. Người bảo tôi tham tiền, kẻ nói tôi bán rẻ tuổi xuân. Nhưng chỉ tôi biết, đó là một món nợ ân tình không cách nào trả khác.
Ngày cưới diễn ra giản dị. Không váy cưới cầu kỳ, không tiệc lớn. Tôi bước về nhà chồng trong ánh nhìn thương hại của nhiều người, còn ông Lâm thì im lặng, gầy gò trong bộ vest cũ.
Đêm động phòng, tôi ngồi cứng đờ trên mép giường. Tim đập dồn dập, đầu óc trống rỗng. Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho mọi điều khó nói nhất.
…..Quý độc giả xem thêm tại bình luận 👇

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*