4h sáng nhà trai đến đón dâu, nhưng cả nhà gái vẫn đang ngủ: Mẹ cô dâu mở cửa ra nói 1 câu không ai ng;;ờ. Mẹ chú rể l;;ăn đù;;ng ra đất ng;;ất xỉ;;u…
Đêm cuối tháng mười một, gió mùa đông bắc tràn về từng đợt, rít qua khe cửa gỗ cũ kỹ của ngôi nhà nhỏ vùng ngoại ô. Kim đồng hồ nhích dần đến con số 4. Trong không gian tĩnh mịch ấy, ánh đèn pha của đoàn xe rước dâu đột ngột xé toạc màn đêm.
Tiếng động cơ, tiếng xì xào của đoàn người áo dài, khăn đóng vang lên lạc lõng giữa xóm ngh;;èo còn đang say giấc. Đi đầu là bà Loan – mẹ của Thành. Bà bước xuống xe với vẻ mặt đắc thắng, đôi mắt sắc lẹm liếc nhìn ngôi nhà vẫn im lìm không một bóng đèn. Bà đã cố tình chọn giờ “rước dâu” này, không phải vì th;;ầy b;;ói phán, mà vì bà muốn làm nh;;;ục cái gia đình có đứa con gái “ăn cơm trước kẻng” ấy.
“Cưới cho là may rồi, còn đòi hỏi gì giờ giấc,” bà Loan lẩm bẩm, bàn tay đeo nhẫn vàng lấp lánh đập mạnh vào cánh cửa cổng.
Đứng cạnh bà Loan là Thành – chú rể. Anh mặc bộ vest bóng bẩy nhưng dáng vẻ lại rệu rã. Năm năm thanh xuân bên Linh, anh đã từng thề non hẹn biển. Thế nhưng, khi Linh run rẩy chìa ra chiếc que hai vạch, phản ứng đầu tiên của Thành không phải là một cái ôm, mà là sự thoái thác: “Anh chưa sẵn sàng, mình tính lại đi em.”
Sự “tính lại” đó suýt chút nữa đã g;;;i;;ết c;;h;;ết linh hồn Linh nếu cô không mạnh mẽ đối diện. Cô đã đến tận nơi làm việc của anh, không phải để van xin, mà để tuyên bố: “Anh có thể là một gã tồi, nhưng con tôi không thể không có cha trên giấy tờ. Đừng é;;p tôi phải làm điều gì quá quắt.”
Sợ mất danh dự, sợ ảnh hưởng đến cái ghế thăng tiến, Thành mới miễn cưỡng đưa mẹ đến nói chuyện. Và mẹ anh, một người đàn bà coi trọng môn đăng hộ đối, đã biến cuộc hôn nhân này thành một buổi ban phát ân huệ. Qua điện thoại, bà áp đặt: rước dâu lúc 4h sáng, sính lễ cắt giảm tối đa, không tiệc tùng linh đình. Bà gọi đó là “giữ thể diện cho nhà trai”, nhưng thực chất là một cái t;;;át vào lòng tự trọng của nhà gái.
Tại hiện trường, đoàn nhà trai bắt đầu xôn xao. Bố Thành nhíu mày: “Sao nhà gái tối om thế này? Hay họ ngủ quên?”
Bà Loan cười khẩy, giọng lanh lảnh: “Chắc mải trang điểm hay đang lo chuẩn bị hồi môn chứ gì. Con gái lỡ dở, có gả được đi mà chẳng mừng quýnh lên.”
Tiếng đập cửa mỗi lúc một lớn. Một phút, hai phút, rồi mười phút trôi qua. Đội bê tráp bắt đầu run cầm cập vì cái lạ;;nh c;;ắt d;;a c;;;ắt th;;;ịt. Thành gọi điện cho Linh, nhưng chỉ nhận được những hồi chuông dài vô tận không người đáp.
Đúng lúc bà Loan định lên tiếng ch;;ửi b;;ới thì tiếng chốt cửa “cạch” một cái khô khốc. Cánh cửa gỗ hé mở, nhưng không phải là một cô dâu trong váy trắng lộng lẫy hay một ông bố vợ khép nép. Xuất hiện sau cánh cửa là bà Mai – mẹ của Linh. Bà mặc một bộ đồ lụa đơn giản, tóc búi cao gọn gàng, khuôn mặt bình thản đến lạ lùng. Không có hoa cầm tay, không có p;;háo n;;ổ, cũng không có sự vội vàng.
Bà Mai nhìn đoàn người sang trọng trước mặt bằng ánh mắt lạnh nhạt: — “Các ông các bà đến đây có việc gì mà ầm ĩ giữa đêm hôm thế này?”… xem chi tiết dưới bình luận…
Để lại một phản hồi