Đêm ở chung phòng với sếp: Anh ôm tôi từ phía sau và hỏi… ‘Em có kɦɨռɦ anh không?’ – Đến giờ tôi vẫn còn run

Đêm ở chung phòng với sếp: Anh ôm tôi từ phía sau và hỏi… ‘Em có kɦɨռɦ anh không?’ – Đến giờ tôi vẫn còn run
Ngay từ những ngày đầu vào công ty, tôi đã nghe không ít lời bàn tán:
“Cậu ấy khó tính lắm.”
“Làm sai là ăn mắng liền.”
“Đừng bao giờ để anh ấy thấy mình thiếu trách nhiệm.”
Nhưng tôi lại thấy khác. Từ ngày tôi vào phòng, anh chưa bao giờ nặng lời với tôi. Thậm chí tôi làm sai, anh còn nhỏ nhẹ nhắc tôi chỉnh lại cách làm việc, rồi nhường phần trách nhiệm về mình khi báo cáo. Anh luôn tạo cảm giác an toàn… theo cách mà tôi cứ nghĩ là anh xem tôi như một cô em gái đồng nghiệp.
Cách đây hai tháng, công ty có dự án quan trọng. Người được cử đi chỉ có… tôi và anh. Nghe tin ấy, cả phòng nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu. Thậm chí một chị đồng nghiệp còn nói nhỏ:
“Nhớ cẩn thận đấy em.”
Tôi chỉ cười trừ.
Anh là người đặt phòng khách sạn. Khi đến nơi, tôi mới biết… chỉ còn một phòng duy nhất, hai giường. Tôi hơi sững người.
Anh nhìn tôi, cười nhẹ:
“Hết phòng rồi. Nhưng em yên tâm, anh em mình trong sáng.”
Tôi gật đầu. Ở công ty ai cũng tin anh là người cực kỳ nguyên tắc. Tôi cũng tin. Ít nhất… lúc đó là vậy.
Khoảng hơn 4 giờ, tôi giật mình tỉnh vì lạnh. Trong phòng tối mờ, chỉ có tiếng máy điều hòa và tiếng anh trở mình.
Anh hỏi khẽ:
“Em lạnh không?”
Tôi bảo có, nhờ anh tắt điều hòa. Anh bước xuống giường, chậm rãi đi tới. Tôi nghĩ anh sẽ quay về giường của mình. Nhưng anh đứng ngay cạnh giường tôi, nhìn tôi rất lâu.
Rồi anh nói một câu khiến tim tôi đập thình thịch:
“Anh… không ngủ được. Anh sang nói chuyện với em một chút được không?”
Tôi không biết phải trả lời thế nào. Tôi sợ nếu từ chối thì kỳ, mà đồng ý lại càng đáng sợ hơn. Cuối cùng, tôi chỉ khẽ gật đầu vì… không kịp nghĩ.
Anh nằm xuống cạnh tôi. Khoảng cách giữa hai người thật sự quá gần. Tôi cứng người, tay nắm chặt mép chăn.
Anh khẽ kéo tôi lại, ôm tôi từ phía sau.
“Chỉ ôm một chút thôi. Anh không làm gì em đâu.”
Tim tôi như muốn bật ra khỏi lồng ng/ực.
Tôi lắp bắp:
“Anh đừng như vậy… không hay đâu.”…xem chi tiết trong dưới bình luận…👇
👇

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*