Bố Chồng Nợ Cờ Bạc 18 Tỷ, Mẹ Chồng Tròng Dây Thừng Lên Xà Giả Vở Treo Cổ Ép Tôi Bán Nhà

Bố Chồng Nợ Cờ Bạc 18 Tỷ, Mẹ Chồng Tròng Dây Thừng Lên Xà Giả Vở Treo Cổ Ép Tôi Bán Nhà Bố Mẹ Đẻ Cho Tôi Bình Thản Ngồi Gọt Táo Rồi Nối Một Cầu Khiến Bà Phải Vội vàng Leo Xuống….
Tôi tên Hà My, 28 tuổi, làm kế toán cho một công ty vật liệu xây dựng ở Bình Dương. Tôi lấy Tuấn, 31 tuổi, kỹ sư điện, về làm dâu nhà anh ở Thủ Đức được gần một năm. Tôi cứ nghĩ mình chỉ cần sống tử tế, nhẫn nhịn một chút là yên ấm. Cho đến cái tối hôm đó, tôi mới biết trong nhà này, người ta coi tôi như cái phao cứu sinh cho một khoản nợ khủng khiếp.
Hôm ấy, vừa bước vào cửa, tôi thấy không khí trong phòng khách đặc quánh. Bố chồng tôi, ông Ngọc, mặt xanh lét, tay run run như vừa bị ai dí dao vào cổ. Mẹ chồng tôi, bà Liên, ngồi thẳng lưng, mắt lạnh tanh. Còn Tuấn thì đứng nép cạnh tủ giày, không dám nhìn tôi.
Bà Liên nói một câu gọn lỏn:
— Nhà này sắp mất hết. Bố con… nợ cờ bạc mười tám tỷ.
Tai tôi ù đi. Tôi tưởng mình nghe nhầm. Mười tám tỷ? Tôi làm cả đời cũng không dám mơ đến con số đó.
Ông Ngọc gục đầu, lắp bắp:
— Người ta… dọa giết tao… tụi nó biết địa chỉ rồi…
Tuấn nhìn tôi, giọng khàn đặc:
— Em… em giúp anh lần này được không?
Tôi còn chưa hiểu “giúp” là giúp gì thì bà Liên đã đứng bật dậy, chỉ thẳng vào mặt tôi:
— Cô bán căn nhà bố mẹ đẻ cô cho cô! Sang tên cho Tuấn, đem cắm sổ đỏ trả nợ! Không thì cả nhà này chết!
Tôi chết sững. Căn nhà ở Biên Hòa là tài sản duy nhất bố mẹ tôi dành dụm cả đời, rồi cho tôi để làm chỗ dựa. Tôi chưa từng nghĩ có ngày bị ép bán như vậy.
Tôi cố giữ bình tĩnh:
— Con không thể bán nhà của bố mẹ con.
Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*