Chồng mất được 40 năm, tôi ở vậy nuôi 3 người con trưởng thành, tất cả đều thành đạt… Đến năm 60 tuổi, tôi muốn đi bước nữa với một người đàn ông hiền lành, t//ử tế. Các con đồng loạt phản đối, cho rằng mẹ già rồi còn cưới xin sẽ làm x/ấ//u mặt gia đình.

Chồng mất được 40 năm, tôi ở vậy nuôi 3 người con trưởng thành, tất cả đều thành đạt… Đến năm 60 tuổi, tôi muốn đi bước nữa với một người đàn ông hiền lành, t//ử tế. Các con đồng loạt phản đối, cho rằng mẹ già rồi còn cưới xin sẽ làm x/ấ//u mặt gia đình. Nhưng một biến cố x/ảy ra đã khiến cả ba đứa bật khóc, tự tay chuẩn bị lễ cưới cho mẹ…
Ngày tôi nói muốn tái hôn, cả bàn cơm lặng ngắt.
Con trai cả đặt mạnh đôi đũa xuống bàn.
– Mẹ, mẹ có biết mình đang nói gì không?
Con gái út thì đỏ hoe mắt:
– Mẹ sống vì bố cả đời rồi, sao giờ lại nghĩ đến chuyện lấy chồng, mẹ mà lấy chồng còn từ m//ặt mẹ?
Tôi cười buồn.
Bố chúng nó đã m/ất từ bốn mươi năm trước.Ngày ấy tôi mới hai mươi tuổi, con trai cả chưa đầy ba tuổi, con trai thứ hai mới hơn một tuổi, còn con gái út vẫn còn nằm trong bụng mẹ.
Một mình tôi gồng gánh nuôi ba đứa trẻ.
Ban ngày làm công nhân may.
Ban đêm nhận thêm việc khâu thuê.
Có thời gian phải đi rửa bát ở quán ăn đến mười một giờ đêm mới về.
Đã có người thương tôi.
Có người ngỏ ý cưới.
Có người sẵn sàng nuôi cả ba đứa con riêng.
Nhưng tôi đều từ chối.
Tôi sợ các con phải chịu cảnh mẹ kế, cha dượng. Tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất:
“Đợi các con lớn đã.”
Rồi năm tháng cứ thế trôi qua.
Con trai cả trở thành giám đốc một công ty xây dựng.
Con trai thứ hai là bác sĩ.
Con gái út mở doanh nghiệp riêng.
Đứa nào cũng có nhà, có xe, có cuộc sống đáng mơ ước.
Còn tôi…
Ngoài căn nhà nhỏ và chiếc giường cũ, chẳng còn gì cho riêng mình.
Ông tên Hòa.
Sáu mươi lăm tuổi.
Vợ mất đã hơn mười năm.
Chúng tôi quen nhau trong câu lạc bộ dưỡng sinh của phường.
Ông hiền.
Ít nói.
Mỗi lần đi tập đều mang theo bình nước nóng cho tôi.
Biết tôi đau đầu gối, ông lặng lẽ tìm loại cao dán tốt rồi đặt trước cửa nhà.
Không bao giờ vượt quá giới hạn.
Không bao giờ khiến tôi khó xử.
Sau gần ba năm làm bạn, ông mới ngập ngừng hỏi:
– Nếu bà không chê… mình nương tựa nhau lúc tuổi già được không?
Tôi suy nghĩ rất lâu mới gật đầu.
Vậy mà…
Các con phản đối dữ dội.
Con trai cả nói:
– Mẹ không nghĩ đến bố sao?
Tôi nghẹn lời.
Người đã khuất bốn mươi năm.
Còn người sống… cũng cần được sống chứ.
Con dâu thì bóng gió:
– Người ta nhìn vào sẽ cười cho nhà mình.
Con rể im lặng, nhưng cũng không đồng ý.Cuối cùng, cả ba anh em thống nhất:
– Nếu mẹ cưới, chúng con sẽ không đến dự.
Tôi lặng lẽ cất chiếc áo dài mới vào tủ.
Rồi nhắn với ông Hòa:
– Hay mình thôi ông nhé…
Ông chỉ cười.
– Tôi chờ được mười năm thì chờ thêm cũng được.
Hai tháng sau….PHẦN 1 ĐÃ, BÌNH LUẬN CHỮ “CÓ” ĐỂ ĐỌC PHẦN 2 DƯỚI BÌNH LUẬN NHÉ!

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*