Chồng đuổi về nhà mẹ đẻ chỉ vì mẹ anh nổi giận, bảo “đợi mẹ nguôi giận rồi về”, tôi lặng lẽ bán luôn căn chung cư

Chồng đuổi về nhà mẹ đẻ chỉ vì mẹ anh nổi giận, bảo “đợi mẹ nguôi giận rồi về”, tôi lặng lẽ bán luôn căn chung cư
Tôi lỡ mua con cá hồi giá hơi cao. Mẹ chồng bảo: – Cô định bòn rút tiền nhà tôi à?
1. Câu nói như giọt nước tràn ly
Tôi là Mai, 31 tuổi, nhân viên kế toán. Tôi và chồng – Hưng – cưới nhau được 4 năm.
Bốn năm ấy, nếu ai hỏi tôi hạnh phúc không, tôi chỉ cười trừ. Bởi hạnh phúc trong hôn nhân này giống như cái bóng: có lúc thấy đó, rồi mất đó; còn bóng tối thì cứ lẩn quẩn mãi.
Tối hôm đó, tôi và mẹ chồng cãi nhau. À, thật ra tôi không cãi – tôi chỉ đứng im nghe bà chỉ trích.
Tất cả bắt đầu từ chuyện vô lý:
Tôi lỡ mua con cá hồi giá hơi cao.
Mẹ chồng bảo:
– Cô định bòn rút tiền nhà tôi à?
Hưng ngồi cạnh, cúi đầu ăn cơm như không nghe thấy.
Tôi nuốt cục nghẹn vào lòng, nói:
– Con mua vì hôm nay có khuyến mãi…
– Khuyến mãi cái gì! – bà đập đũa. – Nhà này không đến lượt cô hoang phí!
Tôi nhìn sang Hưng, mong anh nói một câu, dù chỉ là: “Mẹ bớt giận đi” hay “Mai không có ý gì đâu”.
Nhưng không.
Anh chỉ thở dài, rồi nói câu quen thuộc:
– Thôi, mẹ nói đúng đấy, lần sau em để anh mua.
Lần thứ bao nhiêu rồi? Tôi không nhớ nữa.
Đêm đó, khi tôi vừa dọn dẹp xong thì Hưng bước vào phòng, nói đúng một câu:
– Mai, em về nhà mẹ đẻ ở vài hôm đi. Chờ mẹ anh nguôi giận rồi hãy về.
Tôi đứng im.
Trong lòng yên ắng đến đáng sợ.
– Anh bảo em… bị đuổi đi? – tôi hỏi lại.
– Anh không có ý đó, chỉ là… tạm rời ra cho mẹ bớt căng thẳng.
Tôi nhìn anh, nụ cười mỏng như dao:
– Em hiểu rồi.Người ta nói phụ nữ khi mỉm cười trong đau lòng là lúc nguy hiểm nhất.
Tối đó, tôi xếp đúng một va li. Không phải vì tôi thiếu đồ, mà vì tôi đã chuẩn bị rời đi từ lâu.
Hưng không hề biết…Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇
👇
👇

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*