Người chủ nhà trọ lặng lẽ cho một chàng sinh viên nghèo nợ tiền phòng suốt nhiều tháng, chưa từng thúc ép, chỉ mỉm cười dặn một câu: “Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ của mình.” Rồi một ngày, cậu sinh viên đột ngột rời đi, không lời từ biệt, cũng chẳng để lại một đồng nào. Ai cũng nghĩ cậu đã phụ lòng ân nhân. Thế nhưng mười lăm năm sau, đúng lúc khu nhà trọ sắp bị siết nợ và buộc phải bán, một doanh nhân giàu có bất ngờ xuất hiện, trả tiền mua toàn bộ khu đất. Điều kiện duy nhất anh đưa ra khiến tất cả mọi người đều sững sờ…
Cơn mưa đầu mùa trút xuống mái tôn cũ kỹ, từng giọt rơi lộp bộp như gõ nhịp cho những tháng ngày khó khăn kéo dài không dứt. Dãy phòng trọ chật hẹp nằm nép mình sau một con hẻm nhỏ, tường loang lổ, hành lang ẩm mốc, nhưng lại là nơi trú chân của bao phận người. Ở cuối dãy, căn phòng số 7 là nơi cậu sinh viên tên Minh ở, một chàng trai gầy gò với đôi mắt lúc nào cũng sáng lên khi nhắc đến ước mơ của mình.
Minh học ngành kỹ thuật, ngày đi học, tối đi làm thêm ở quán ăn. Nhưng từ khi mẹ ở quê đổ bệnh, mọi khoản tiền cậu kiếm được đều gửi về. Tiền trọ bắt đầu chậm, rồi trễ, rồi thiếu hẳn. Tháng đầu tiên, Minh run rẩy gõ cửa phòng bà chủ trọ, chuẩn bị tinh thần nhận một trận mắng.
Bà chủ trọ tên Lan, người phụ nữ ngoài năm mươi, dáng người nhỏ nhắn, gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt lại hiền đến lạ. Nghe Minh ấp úng trình bày, bà chỉ gật đầu, rồi nói nhẹ: “Ừ, khi nào có thì trả. Đừng quên ước mơ của mình.”
Minh ngạc nhiên, tưởng mình nghe nhầm. Cậu chờ đợi một điều kiện, một lời nhắc nhở gay gắt, nhưng không có gì thêm. Chỉ là câu nói ấy, lặp lại y như thế.
Tháng thứ hai, thứ ba, rồi thứ tư, số tiền nợ dồn lại ngày càng nhiều. Minh tránh ánh mắt của bà Lan mỗi khi đi ngang. Nhưng bà vẫn vậy, vẫn quét sân mỗi sáng, vẫn nhắc cậu: “Ăn uống cho đàng hoàng. Đừng quên ước mơ của mình.”
Có lần Minh không chịu nổi, hỏi thẳng: “Cô không sợ con bỏ trốn sao?”
Bà Lan chỉ cười: “Người có ước mơ thì không trốn mãi được đâu.”
Câu trả lời khiến Minh im lặng rất lâu.
Những ngày sau đó, Minh càng lao vào học và làm. Cậu ngủ ít hơn, ăn qua loa hơn, nhưng chưa bao giờ bỏ cuộc. Trong lòng cậu luôn có một áp lực vô hình: không chỉ vì bản thân, mà còn vì niềm tin kỳ lạ của người phụ nữ ấy.
Rồi một ngày, Minh không còn xuất hiện nữa.
Căn phòng số 7 khóa cửa. Chiếc giường trống, bàn học vẫn còn vài cuốn sách bỏ dở. Không một lời nhắn, không một lời từ biệt.
Những người trong khu trọ xì xào: “Thấy chưa, tốt bụng quá rồi bị lừa.”
Có người còn nói thẳng với bà Lan: “Bà hiền quá, tụi nó lợi dụng.”
Nhưng bà Lan không nói gì. Bà chỉ lặng lẽ dọn lại căn phòng, xếp gọn mấy cuốn sách, giữ lại như một thói quen không rõ lý do.
Cuộc sống vẫn trôi. Những người thuê trọ đến rồi đi. Dãy phòng ngày càng xuống cấp. Tiền sửa chữa không có, khách thuê ít dần. Những khoản nợ nhỏ tích tụ thành gánh nặng lớn.
Mười lăm năm trôi qua.
Bà Lan giờ đã già hơn nhiều. Tóc bạc gần hết, bước đi chậm chạp. Dãy trọ cũng như bà, cũ kỹ và mệt mỏi. Cuối cùng, bà buộc phải chấp nhận bán lại khu đất để trả nợ. Đó là quyết định khó khăn nhất trong đời bà, bởi nơi này không chỉ là nguồn sống, mà còn là ký ức.
Ngày người mua đến xem đất, trời nắng gắt.
Một chiếc xe sang dừng lại trước con hẻm nhỏ. Người đàn ông bước xuống, ăn mặc chỉnh tề, phong thái điềm đạm. Anh ta không vội vàng, đi chậm rãi qua từng căn phòng, dừng lại lâu nhất trước phòng số 7…
HẾT PHẦN 1… CÒN TIẾP PHẦN 2…Dưới bình luận!
Để lại một phản hồi