Mẹ chồng mời 20 khách đến nhà ăn cơm nhưng chỉ đưa 200 nghìn để con dâu đi chợ, tới giờ cơm, cô tươi cười bưng mâm lên khiến mọi người t/ái mặt..

Mẹ chồng mời 20 khách đến nhà ăn cơm nhưng chỉ đưa 200 nghìn để con dâu đi chợ, tới giờ cơm, cô tươi cười bưng mâm lên khiến mọi người t/ái mặt…
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ kể câu chuyện này ra ngoài. Nhưng có lẽ nếu không nói ra, tôi sẽ mãi mắc kẹt trong cái ngày hôm đó – ngày mà tôi hiểu rõ thế nào là hai chữ “con dâu”.
Mẹ chồng tôi vốn là người trọng sĩ diện. Bà thích nhà cửa đông đúc, thích hàng xóm ra vào tấp nập, thích nghe người ta khen “nhà bà Hường dạo này khá giả quá”. Chồng tôi – Tuấn – là con trai một, lại làm ăn ổn định ở thành phố nên bà càng muốn khoe.
Hôm đó là dịp giỗ ông nội Tuấn. Từ sớm, mẹ chồng đã gọi điện cho khắp họ hàng, bạn bè thân thiết trong xóm, cả mấy cô chú từng giúp đỡ gia đình ngày xưa. Tổng cộng hai mươi người.
Hai mươi.
Tôi nghe mà t//im đập thình thịch. Nhà ở quê không phải rộng rãi gì, bếp lại nhỏ, bàn ghế cũng phải kê thêm mới đủ. Nhưng điều khiến tôi lạnh người không phải là số lượng khách.
Mà là khi bà dúi vào tay tôi một xấp tiền lẻ đã nhàu nhĩ.
“Con cầm hai trăm nghìn đi chợ. Mua làm sao cho đủ hai mươi người. Ở quê cái gì cũng rẻ, biết tính toán vào.”
Tôi đứng sững.
“Mẹ… một trăm nghìn ạ?”
Bà nhìn tôi, ánh mắt sắc như d//ao: “Sao? Ít à? Thời của mẹ, năm chục nghìn cũng làm được mâm cỗ tử tế. Đừng có hoang phí. Con dâu phải biết vun vén.”
Tôi nuốt nước bọt. Tuấn lúc đó đang ngoài sân dựng rạp, nghe loáng thoáng nhưng không vào can thiệp. Anh chỉ nói vọng vào: “Em liệu liệu mà làm, đừng để mẹ buồn.”
Tôi cầm tờ tiền, bước ra chợ mà lòng nặng như đeo đá.
Hai trăm nghìn cho hai mươi người.
Tôi đứng giữa khu chợ quê ồn ào, tay run run mở ví. Giá thịt ba chỉ hôm đó đã gần trăm nghìn một ký. Gà ta cũng không dưới hai trăm. Rau củ thì có rẻ thật, nhưng dù thế nào cũng không thể biến một trăm nghìn thành phép màu.
Tôi nghĩ đến việc bỏ tiền riêng bù vào.
Tôi có. Tôi đi làm, lương không cao nhưng vẫn để dành được chút ít. Nếu tôi thêm vào vài triệu, mâm cơm sẽ tươm tất, mẹ chồng nở mày nở mặt, khách khứa vui vẻ, chồng tôi cũng được tiếng.
Nhưng rồi tôi nghĩ lại lần nào mẹ cũng thế thì chỉ có thiệt mình, vì vậy tôi đã quyết làm một việc…
Bình luận chữ “CÓ” để đọc phần 2 dưới bình luận!

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*