Trông thấy người đàn ông lạ bị t-ai n-ạn nằm bên đường không ai giúp, cô giáo trẻ đã đưa ông về chăm sóc. Nào ngờ, hành động nghĩa tình ấy lại kéo theo một sự thật làm thay đổi cả cuộc đời cô…

Trông thấy người đàn ông lạ bị t-ai n-ạn nằm bên đường không ai giúp, cô giáo trẻ đã đưa ông về chăm sóc. Nào ngờ, hành động nghĩa tình ấy lại kéo theo một sự thật làm thay đổi cả cuộc đời cô…
Chiều muộn một ngày cuối tuần, con đường làng vắng lặng sau cơn mưa. Bùn đất còn ướt, vài chiếc xe thỉnh thoảng chạy ngang rồi mất hút sau hàng cây.
Lan – một cô giáo trẻ mới về dạy học được vài năm – đang đạp xe trở về nhà sau buổi dạy thêm cho học sinh. Tính Lan vốn hiền lành, sống giản dị, ngày ngày chỉ quanh quẩn giữa lớp học và căn nhà nhỏ của mình.
Khi đi ngang đoạn đường vắng, Lan bỗng thấy một người đàn ông trung niên nằm bên lề đường, chiếc xe máy đổ nghiêng gần đó. Ông dường như vừa gặp t-ai n-ạn. Quần áo dính bụi, trán bị tr-ầy x-ước, mắt nhắm nghiền.
Vài người đi ngang nhìn qua rồi lắc đầu, sợ phiền phức nên tiếp tục đi. Lan đứng lại, bối rối. Cô chưa từng gặp tình huống như vậy. Nhưng nhìn người đàn ông nằm bất động, trong lòng cô không đành.
Lan vội dựng xe máy của ông vào lề, gọi ông vài tiếng. Người đàn ông khẽ r-ên, chứng tỏ vẫn còn tỉnh. Cô quyết định nhờ người quen gần đó phụ giúp đưa ông về nhà mình để s-ơ c-ứu.
Căn nhà nhỏ của Lan bỗng trở nên tất bật. Cô lau v-ết th-ương, b-ăng lại trán cho ông, nấu cháo n-óng và pha th-uốc cảm. Người đàn ông tỉnh dần, giọng còn y-ếu:
“Cô… đã đưa tôi về đây sao?”
Lan chỉ cười nhẹ:
“Chú cứ nghỉ đi, đường vắng quá, để chú nằm đó cháu không yên tâm.”
Ông giới thiệu tên mình là Minh, đi công việc xa nên không quen đường, trời mưa trơn trượt nên mới xảy ra t-ai nạ-n.
Những ngày sau đó, v-ết t-hương của ông Minh chưa lành hẳn nên Lan vẫn cho ông ở lại tạm vài hôm. Dù nhà không dư dả, cô vẫn chăm sóc ông chu đáo như người thân.
Ban ngày Lan đi dạy, tối về lại nấu ăn, thay băng cho ông. Ông Minh ít nói nhưng luôn quan sát cô giáo trẻ với ánh mắt trầm ngâm.
Một buổi tối, khi sức khỏe đã khá hơn, ông Minh hỏi:
“Cô sống một mình à?”
Lan gật đầu. Cha mẹ cô mất sớm, cô tự học hành rồi trở thành giáo viên. Cuộc sống không giàu có nhưng đủ đầy nhờ tình thương của học trò và bà con xung quanh.
Ông Minh im lặng hồi lâu rồi nói:
“Cô tốt bụng quá… nếu hôm đó không có cô, chắc tôi còn nằm ngoài đường.”
Lan chỉ cười hiền:
“Chuyện nhỏ thôi chú ạ. Ai gặp cũng sẽ giúp.”
Nhưng ông Minh biết không phải ai cũng làm vậy.
Vài ngày sau, khi đã hồi phục, ông xin phép rời đi. Trước khi đi, ông cảm ơn Lan rất nhiều nhưng không nói thêm điều gì.
Cuộc sống của Lan lại trở về như cũ: sáng đến lớp, chiều soạn bài, tối chấm vở. Cô gần như quên hẳn câu chuyện ấy.
Cho đến một tháng sau…HẾT PHẦN 1… CÒN TIẾP PHẦN 2… 👇
👇
👇

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*