Vừa gọi đồ ăn gà cá ê hề mong gia đình được một bữa ngon, lúc về định gọi mẹ đẻ sang ăn thì mẹ chồng cùng lúc đó mời gia đình 2 em chồng với 4 đứa cháu đến trong khi tuyên bố không muốn mời thông vì vì là người ngoài. tôi đứng dậy bưng hết đồ ăn hất ra sân và….làm một việc
Hôm đó tôi chỉ muốn có một bữa ăn tử tế.
Nghe thì đơn giản. Nhưng với tôi – một người phụ nữ đi làm cả ngày, về nhà lại quay cuồng cơm nước, con cái, rồi những mối quan hệ chằng chịt bên nội – thì một bữa ăn “đúng nghĩa cho mình” lại là thứ xa xỉ.
Sáng hôm đó, tôi nhận lương.
Không nhiều, nhưng đủ để tôi tự thưởng cho mình một chút.
Tôi mở điện thoại, đặt một loạt đồ ăn: gà rán, cá nướng, thêm vài món ăn vặt mà bình thường tôi chỉ dám lướt qua. Tôi còn cẩn thận gọi thêm một nồi canh chua – món mẹ tôi thích.
Tôi dự định sẽ gọi mẹ sang.
Hai mẹ con ngồi ăn, nói chuyện, không cần vội vàng, không cần nhìn sắc mặt ai.
Chỉ nghĩ thôi… tôi đã thấy nhẹ lòng.
Nhà tôi không lớn.
Một căn nhà hai tầng, ở cùng mẹ chồng.
Hai em chồng đều đã lập gia đình, ở riêng, nhưng tuần nào cũng về. Không phải vì nhớ nhà… mà vì “ăn cơm nhà mẹ”.
Ban đầu tôi không để ý.
Nhưng dần dần, tôi nhận ra: mỗi lần họ về, tôi là người nấu.
Tôi là người dọn.
Tôi là người rửa bát.
Còn họ… chỉ đến, ăn, rồi đi.
Mẹ chồng tôi là kiểu người rất “tình cảm” – theo cách của bà.
Bà thương con trai, thương con gái.
Thương đến mức… cái gì cũng muốn chia cho họ.
Chỉ có điều, thứ bà chia… thường là công sức của tôi.
Tôi đã nhiều lần góp ý nhẹ nhàng.
“Mẹ ơi, nếu các em về đông, mình báo trước để con chuẩn bị.”
Bà gật gù.
“Ừ, mẹ biết rồi.”
Nhưng rồi… vẫn như cũ.
Thế nên hôm đó, tôi không nói với ai.
Không báo trước.
Không chia sẻ.
Tôi chỉ muốn một bữa ăn riêng.
Cho tôi.
Cho mẹ tôi.
Khoảng 6 giờ tối, đồ ăn được giao tới.
Mùi gà rán thơm phức lan khắp nhà.
Tôi bày biện ra bàn, lòng có chút háo hức như một đứa trẻ.
Tôi gọi điện cho mẹ:
“Mẹ ơi, sang con ăn cơm nhé, con gọi đồ ngon lắm.”
Mẹ tôi cười:
xem tiếp
Để lại một phản hồi