Chồng đưa “phòng nhì” mang b:ầ:u về bắt vợ cung phụng:

Chồng đưa “phòng nhì” mang b:ầ:u về bắt vợ cung phụng: “Từ giờ cô chăm sóc vợ con tôi cẩn thận, vớ vẩn tôi tống cổ khỏi nhà ngay. Không biết đ:ẻ thì phải biết điều”. Vợ chẳng nói năng gì chỉ chìa ra 1 tờ A4 đủ khiến chồng ngất tại chỗ…
Không khí trong căn biệt thự rộng lớn bỗng trở nên ngột ngạt, đặc quánh mùi nước hoa rẻ tiền và sự kiêu ngạo mới mẻ. Trần Quang, người đàn ông tự coi mình là chủ nhân tuyệt đối của mọi thứ, đang đứng giữa phòng khách lát đá cẩm thạch, cánh tay siết chặt eo một phụ nữ mang b:ầ:u. Cô ta tên là Mai My, và cái bụng lùm xùm kia chính là lá bài lật ngược ván cờ mà Quang tin rằng mình đã giành được. Hắn ta nhìn về phía người vợ hợp pháp, Thanh, đang lặng lẽ đứng cạnh chiếc bàn trà, đôi mắt sâu hút không chút gợn sóng, một sự điềm tĩnh đến đáng sợ.
“Cô Thanh, cô không cần phải đóng vai bức tượng câ:m lặ:ng như thế,” Quang bắt đầu, giọng nói mang theo sự mỉ:a m:ai ngấm ngầm, “Dù gì thì từ giờ, cô cũng là người đứng đầu quản gia. Cô nên thể hiện sự ‘hiếu khách’ một chút với khách quý của tôi, không phải sao?” My dựa vào Quang, nở nụ cười chiến thắng đến mức khuôn miệng gần như bị kéo căng ra hết cỡ. Cô ta không thèm giấu giếm sự khi:nh mi:ệt dành cho người phụ nữ đã đồng hành cùng Quang mười năm qua.
My lên tiếng, giọng nói chua ngoa và sắ:c lạnh như lưỡi d:a:o cạ:o. “Quang à, sao anh lại nói thế? Chị Thanh là một người phụ nữ ‘biết điều’ mà. Chị ấy biết rõ vị trí của mình sau khi đã phí hoài mười năm tuổi xuân mà không làm tròn bổn phận cốt lõi của người phụ nữ, đúng không? Phụ nữ không có con thì cũng chỉ là cái bình phong vô dụng mà thôi.” My vuốt ve cánh tay Quang, hành động thân mật đó như một nh:át d:ao đ:âm thẳng vào sự tự trọng cuối cùng của Thanh, nhưng Thanh vẫn đứng yên, chỉ khẽ nhếch môi, một cử chỉ mà Quang quá quen thuộc và luôn nhầm lẫn là sự cam chịu.Quang đẩy My ngồi xuống sofa da Ý nhập khẩu, sau đó hướng ánh mắt s:ắ:c lạnh về phía Thanh. “Mai My sẽ là chủ nhân mới của căn nhà này, ít nhất là cho đến khi đứa bé ra đời. Cô phải lo cho cô ấy từ miếng ăn, giấc ngủ, cho đến từng ly nước uống. Cô My đang mang trong mình dòng m:á:u nối dõi của gia đình này, cô hiểu chưa? Đó là trách nhiệm và là cơ hội cuối cùng để cô thể hiện sự ‘biết điều’ của mình.” Hắn ta nhấn mạnh từ “biết điều” như một chiếc búa tạ giáng xuống, nhằm phá tan sự kiêu hãnh còn sót lại của Thanh.
“Không biết đ:ẻ thì phải biết điều, đó là luật bất thành văn ở đây,” Quang tiếp tục, không cho Thanh cơ hội đáp lời. Hắn đi lại trong phòng, tận hưởng cảm giác quyền lực tuyệt đối, cảm thấy mình như một vị vua đang ban lệnh. “Nếu có bất kỳ điều gì xảy ra với vợ con tôi, dù chỉ là một vết xước nhỏ, tôi sẽ tống cổ cô ra khỏi đây ngay lập tức. Cô sẽ không nhận được một xu nào từ cuộc hôn nhân này. Cô nghĩ cô là ai mà đòi hỏi, trong khi cô không thể cho tôi một đứa con nối dõi?” Lời nói của Quang không chỉ là sự đ:e d:ọa mà còn là sự s:ỉ nh:ục công khai, một màn kịch được dựng lên để chứng minh vị thế của My.
My cười khẩy, liếc nhìn Thanh từ đầu đến chân bằng ánh mắt đầy dò xét và ch:ế nh:ạo. “Chị Thanh chắc sẽ làm tốt thôi. Dù sao thì, chị ấy cũng rảnh rỗi. Mười năm nay chị ấy chỉ biết quanh quẩn trong nhà này, ngoài cái danh phu nhân ra thì còn biết làm gì khác? À, đúng rồi, ngoài việc tiêu xài tiền của anh Quang ra ấy.” Lời mỉ:a m:ai c:ay đ:ộc của My khiến không khí càng thêm căng thẳng, nhưng Thanh vẫn giữ được sự bình thản đáng kinh ngạc. Trái tim cô, sau bao năm chịu đựng, giờ đã chai sạn, nhưng không phải vì yếu đuối, mà vì nó đang chuẩn bị cho một cuộc ph:ản c:ông.
Thanh nhìn thẳng vào Quang, ánh mắt không hề né tránh hay sợ hãi, mà ngược lại, nó ánh lên một sự lạnh lùng và thấu suốt. “Những lời s:ỉ nh:ục này, em đã nghe đủ rồi, Quang,” cô nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng vang vọng khắp căn phòng, kéo sự chú ý của cả hai kẻ đang say sưa trong chiến thắng trở lại. Thanh đưa tay vào túi áo vest, động tác chậm rãi, từ tốn, như một người thợ săn đang từ từ rút mũi tên cuối cùng. Cô rút ra một tờ giấy A4, một tờ giấy mỏng manh nhưng mang sức nặng của cả một gia tài.Quang nhíu mày, định mở miệng tiếp tục châm chọc, nghĩ rằng đó là một lá thư tuyệt mệnh hay một lời cầu xin th:ảm h:ại nào đó. “Gì đây? Đừng cố tỏ ra kịch tính nữa, Thanh. Cô đang muốn xin lỗi hay muốn ký vào đơn ly hôn đây? Ký đi, rồi tôi sẽ nghĩ xem có nên ban cho cô một khoản tiền nhỏ để cô đỡ phải ch:ế:t đ:ó:i ngoài đường không.” Hắn ta nhếch mép, khi:nh mi:ệt. My cũng cười rộ lên, che miệng bằng bàn tay thon dài, cố ý khoe chiếc nhẫn kim cương mới tậu trên ngón áp út.
Thanh không trả lời. Cô chỉ im lặng, bước thêm một bước và đặt tờ giấy xuống bàn trà. Cô dùng ngón tay thon thả, sơn móng màu đỏ thẫm, đẩy tờ giấy trượt nhẹ đến ngay trước mặt Quang. Động tác đó vô cùng dứt khoát và trang trọng, giống như việc hạ một chiếc ấn tín. “Đây, anh xem đi. Anh bảo em không biết điều, vậy giờ em sẽ cho anh thấy em biết điều đến mức nào.” Giọng cô vẫn giữ nguyên sự điềm đạm, nhưng sâu bên trong nó là sự hả hê được kiểm soát chặt chẽ.
ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI PHẦN BÌNH LUẬN👇
👇
👇

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*