Bị chồng thá:ch th:ức: “Cô cứ đứng đư::ờng xem cả năm có th::ằng nào nó thèm đ::ộng đến không? Vợ lập tức th::ay quần áo dắt con bước ra ngoài, chỉ 5 phút sau b:;iến căng xuất hiện ngay trước cửa nhà….
Hùng né::m mạnh chiếc cặp da xuống ghế sofa, tiếng thở hắt ra nồng nặc mùi rư//ợu. Cơm canh trên bàn đã nguội ngắt. Ngọc vội vàng chạy ra đỡ chồng, nhưng đáp lại sự ân cần của cô là cái h::ất tay th:;ô b::ạo khiến cô loạ:;ng cho:;ạng su:;ýt ng:;ã. “Cô làm cái gì mà giờ này nhà cửa vẫn b:ừa b:ộn thế hả? Ở nhà ăn bám mà cũng không nên hồn!” – Hùng g:ắt gỏ:;ng.
Ngọc c::ắn môi, cố nén nước mắt: “Con bé bị s:;ốt, em vừa dỗ nó ngủ xong nên chưa kịp dọn. Anh đi làm về m:;ệt thì vào nghỉ, đừng quát tháo con dậy.”. Câu nói của Ngọc như đổ thêm dầu vào lử//a. Hùng đứng phắt dậy, chỉ tay vào mặt vợ: “Cô dám c::ãi à? Cô tưởng cô vất vả lắm sao? Tôi ra ngoài kiếm tiền, đối mặt với trăm ngàn áp lực. Còn cô? Quanh quẩn x:ó b:ếp, đầu bù tóc rối, nhìn phát ớ:n. Nói thật, nhìn cô bây giờ tôi chẳng còn chút cảm hứng nào.”
Ngọc sững sờ. 5 năm thanh xuân, cô từ bỏ công việc thiết kế thời trang đầy triển vọng để lui về làm hậu phương cho Hùng yên tâm phấn đấu lên chức trưởng phòng. Giờ đây, trong mắt anh, cô chỉ là một bà nội trợ ă:n bá::m và nhế:ch nh:ác. “Anh nói thế mà nghe được à? Em h:y si:nh sự nghiệp vì ai?” – Ngọc run run hỏi.
Hùng cười khẩy, ánh mắt đầy vẻ kh:inh m:iệt: “H:y si:nh? Là do cô bất tài thôi. Cô nhìn lại mình xem, luộ:m thu:ộm, qu:ê m:ùa. Tôi thách cô đấy, cô cứ thử ra đ/ứng đườ/ng xem cả năm có thằ/ng nào nó thèm động đến cô không? Hay là nó thấy cô nó lại chạy mất dép”? Không gian như đóng băng lại. Câu nói xúc phạm ấy như nh:át da:o c:ứa n::át chút tình nghĩa cuối cùng còn sót lại trong lòng Ngọc. Cô nhìn Hùng, cái nhìn không còn sự c:am ch:ịu nhẫ:n nh:ục, mà lạnh lẽo đến đáng s::ợ.
“Anh nhớ câu nói này nhé”. Ngọc quay lưng đi thẳng vào phòng ng:ủ. Không khóc lóc, không g:;ào th::ét. Sự im lặng của cô khiến Hùng chột dạ, nhưng m:;en rư::ợu và sự kiêu ngạo khiến hắn tặc lưỡi: “Dọa ai? Chắc lại vào phòng khóc lóc rồi tí nữa lại mò ra xi:;n tiền đi chợ”. Nhưng Hùng đã nhầm… chỉ 5 phút sau…
xem tiếp dưới bình luận…
Để lại một phản hồi