Con gái m-ất t-ích ở trường, 2 năm sau, mẹ phóng to hình ảnh trên Google Maps mới biết sự thật.. “Một buổi sáng tháng Mười, người phụ nữ ấy mở Google Maps chỉ để tìm đường đi đến một cửa hàng tạp hóa mới. Nhưng khi hình ảnh phóng to hiện ra, bà chết lặng. Hình dáng quen thuộc của con gái – đứa bé đã mất tích 2 năm trước – đang đứng ngay đó, như thể chưa từng rời xa…”
Nguyễn Thảo vẫn nhớ như in buổi sáng hôm ấy. Bà vội vàng buộc tóc, khoác áo, chuẩn bị cho con gái đi học.
– “Mẹ ơi, trưa nay con muốn ăn gà rán!” – Hân ríu rít, đeo chiếc balo màu tím đã cũ.
– “Ừ, ngoan đi học đi, chiều mẹ mua cho.” – Thảo cười, khẽ chỉnh lại dây balo cho con.
Con bé tung tăng bước vào cổng trường, quay lại vẫy tay. Ánh nắng rọi xuống, khiến nụ cười ấy trở thành khoảnh khắc cuối cùng Thảo còn thấy con trong suốt hai năm dài đằng đẵng.
Chiều, khi quay lại, Hân biến mất. Ban đầu Thảo còn tự trấn an: “Có khi con bé theo bạn về trước.” Nhưng chờ mãi, chẳng thấy bóng dáng. Thảo cuống cuồng chạy đi hỏi bảo vệ:
– “Anh ơi, anh có thấy con bé mặc áo trắng xanh, tóc buộc cao không? Nó là con tôi…”
Người bảo vệ lắc đầu ái ngại: “Tan học lâu rồi, chắc bé theo bạn về.”
Nhưng khi gọi cho phụ huynh bạn bè, tất cả đều lắc đầu. Đêm hôm ấy, Thảo đi khắp phố, vừa dán tờ rơi vừa khóc:
– “Con ơi, Hân ơi, mẹ đây… con ở đâu rồi…”
Những ngày sau đó, công an vào cuộc, nhưng mọi dấu vết đều mờ nhạt. Người ta bắt đầu đồn đoán: Hân bỏ đi, bị lừa, hoặc tệ hơn. Thảo gầy rộc, đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ. Chiếc sổ vẽ con bỏ lại trên bàn học, mỗi lần nhìn vào, bà lại thổn thức:
– “Sao mẹ không giữ chặt con bên mình thêm một chút…các bạn xem tiếp duoi phân bình luận!
Để lại một phản hồi