THIẾU TÁ GIỮ TAY VỢ CHO T;IỂU TA;M T;ÁT GIỮA TIỆC – 15 PHÚT SAU CHA VỢ ĐẠI TÁ XUẤT HIỆN KHIẾN CẢ NHÀ CHỒNG QUỲ XUỐNG XIN THA
Đêm đó, Minh – vợ của Thiếu tá Hoàng – chưa bao giờ nghĩ đời mình lại rơi vào cảnh ê chề đến vậy.
1. Bữa tiệc định mệnh
Ngày kỷ niệm 5 năm cưới, Hoàng nói muốn tổ chức một bữa tiệc nhỏ “ấm cúng”, bảo Minh ăn mặc chỉn chu để ra mắt vài người bạn quan trọng của anh.
Minh – mới sinh con được 7 tháng, chưa hồi dáng, vẫn còn yếu – cố gắng chuẩn bị chu đáo. Cô thậm chí nhịn mệt để trang điểm nhẹ, hy vọng chồng vui.
Nhưng khi đến nhà hàng, Minh đứng chết lặng.
Bên cạnh Hoàng là Lan – cô nhân viên mới mà Minh từng nghe phong thanh “quan hệ thân thiết”.
Lan mặc váy đỏ, khoác tay Hoàng như thể chủ nhân bữa tiệc. Khi thấy Minh, ả cười nửa miệng:
– Chị tới rồi à? Trông… cũng được đó.
Câu nói tưởng xã giao mà như dao cắm vào lòng.
Hoàng không hề đính chính, còn kéo ghế cho Lan ngồi. Minh nhìn mà tim thắt lại.
2. Cái tát nhục nhã giữa đám đông
Giữa lúc mọi người đang nâng ly, Lan bỗng cố tình đánh rơi ly rượu vào người Hoàng, rồi quay sang Minh, giọng sắc lẹm:
– Con vợ anh vụng về dữ ta! Quần áo anh dơ hết rồi!
Hoàng nhìn Minh, cau mày:
– Em làm cái gì vậy? Xin lỗi Lan đi!
Minh sững sờ:
– Em đâu có…
Lan đứng bật dậy, gằn từng chữ:
– Mày không xin lỗi thì bước khỏi đây!
Minh vẫn còn bàng hoàng thì Hoàng nắm tay cô, kéo mạnh ra phía trước mặt Lan.
– Xin lỗi đi! Lan nói gì em làm theo.
Minh bật khóc:
– Anh… anh đang làm gì vậy?
Lan cười khẩy, rồi bất ngờ vung tay tát thẳng vào mặt Minh, đến mức chiếc bông tai của cô rơi xuống đất.
– Cho tỉnh! Thứ đàn bà vô dụng!
Khách trong tiệc ồ lên. Có người quay video. Có người che miệng. Nhưng Hoàng đứng nhìn… không hề can thiệp.
Minh choáng váng, nước mắt trào ra. Nỗi đau ở má không bằng nỗi đau trong tim.
– Hoàng… Anh để người ta tát vợ anh?
Hoàng lạnh như thép:
– Đó là lỗi của em. Đừng làm tôi mất mặt.
Minh gần như khuỵu xuống.
3. 15 phút sau – Bầu trời đổi màu
Minh bỏ chạy khỏi tiệc, mặt vẫn còn in dấu tay. Cô run rẩy gọi cho cha – Đại tá Từ, người mà nhà chồng luôn e ngại.
– Ba… con… con bị làm nhục…
Chỉ nghe tiếng thở gấp ở đầu dây:
– Con ở đâu?
– Nhà hàng Ánh Dương…
– Đợi ba. Mười lăm phút.Từ đó, Minh không còn bình tĩnh được nữa. Cô ôm mặt ngồi trước sảnh nhà hàng, khóc không thành tiếng.
Đúng 15 phút sau…………ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI BÌNH LUẬN
Để lại một phản hồi