Tôi đã thắt ống dẫn suốt 14 năm, vậy mà vợ tôi vẫn mang b. Tôi chọn im lặng. Đến khi đứa trẻ chào đời, kết quả giám định ADN khiến tôi chết lặng!..

Tôi đã thắt ống dẫn suốt 14 năm, vậy mà vợ tôi vẫn mang b. Tôi chọn im lặng. Đến khi đứa trẻ chào đời, kết quả giám định ADN khiến tôi chết lặng!..
Tôi tên Trần Quốc Nam, 39 tuổi, làm kỹ thuật điện cho một nhà thầu ở TP.HCM. Mười bốn năm trước, tôi thắt ống dẫn ở một phòng khám tư gần cầu chữ Y. Lý do thì đơn giản và ích kỷ: tôi sợ nghèo. Khi đó tôi vừa trả xong khoản nợ vì đợt làm ăn thua lỗ của bố vợ, lại chứng kiến mấy người bạn đẻ dồn dập rồi vỡ trận. Tôi và vợ tôi, Nguyễn Thị Lan, thống nhất “kế hoạch lâu dài” cho nhẹ đầu. Bác sĩ bảo chỉ là thủ thuật nhỏ, vài ngày là ổn. Tôi cầm giấy xác nhận, cất vào ngăn tủ như cất một cái khóa cửa.
Từ đó đến nay, hai vợ chồng sống yên. Lan mở tiệm làm tóc nhỏ ở quận 8. Còn tôi cứ chạy công trình. Chúng tôi từng nói về chuyện có con, rồi thôi. Lan không ép, chỉ thỉnh thoảng nhìn trẻ con hàng xóm mà im lặng. Tôi nghĩ sự im lặng đó là đồng thuận.
Cho đến tối hôm Lan đặt que thử lên bàn, hai vạch đỏ như vết dao.
Lan nói rất nhẹ: “Em có b’;’.ầu rồi anh.”
Tôi đứng như bị ai giật mất trọng lực. Mười bốn năm, cái “khóa cửa” kia vẫn nằm trong tủ. Tôi mở tủ, lôi tờ giấy ra, chữ ký bác sĩ còn rõ. Tôi muốn hỏi, muốn gào, muốn hất đổ cả căn bếp… nhưng cổ họng tôi chỉ bật ra được một câu vô hồn: “Ừ… vậy hả.”
Từ hôm đó tôi chọn im lặng. Tôi đưa Lan đi khám, gật đầu nghe bác sĩ dặn, mua sữa bầu, xoa lưng khi Lan nghén. Ai chúc mừng, tôi cười. Ai hỏi sao giờ mới có, tôi đùa: “Duyên tới muộn.” Nhưng đêm nào tôi cũng nằm quay mặt vào tường, đếm những giả định như đếm tiếng mưa: Lan đã quen ai? Từ khi nào? Mình ngu đến mức nào?
Ngày Lan sinh, tôi đứng ngoài phòng mổ, tay ướt mồ hôi. Khi y tá bế đứa bé ra, nó đỏ hỏn, mắt nhắm nghiền, khóc khàn. Lan nhìn tôi, mắt ươn ướt: “Con mình đó anh.”
Tôi vẫn gật. Nhưng trong đầu tôi, một kế hoạch lạnh tanh đã chạy xong: giám định ADN.
Một tuần sau, tôi nhận phong bì kết quả. Tôi mở ra, đọc dòng chữ in đậm. Tim tôi đập hụt một nhịp rồi rơi thẳng xuống bụng. xem tiếp tại bình luận phía duói 👇
👇
👇

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*